Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015



 Trung Quốc định giả Mỹ dọa Việt Nam

- Bố trí kỳ họp thứ 8 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác Việt-Trung ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ trên thực tế là vì Bắc Kinh muốn dùng Mỹ để hù dọa Việt Nam

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì. Ảnh: Chinhphu.vn.
Đa Chiều ngày 19/6 bình luận, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh thăm Trung Quốc từ 17 đến 19/6 cùng ông Dương Khiết Trì đồng chủ trì hội nghị Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung lần thứ 8. Về nguyên tắc, hội nghị này tổ chức luân lưu mỗi năm một lần ở 2 nước, từ năm 2006 đến nay đã được 8 kỳ và chỉ 2 năm không tổ chức là 2007, 2012.
Đáng chú ý là thời gian diễn ra hội nghị Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt - Trung không cố định. Kỳ họp lần thứ 8 năm nay diễn ra ngay sau khi Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc vừa kết thúc chuyến thăm Hoa Kỳ. Biển Đông chắc chắn là nội dung đàm phán chủ yếu của 2 nước Trung Mỹ, nhưng kết quả ra sao nay vẫn kín như bưng. Bắc Kinh chọn thời điểm này để hội đàm với Việt Nam khiến người ta phải suy nghĩ, Đa Chiều nhấn mạnh.
Trước đó hoạt động bồi lấp, xây dựng đảo nhân tạo (bất hợp pháp) của Trung Quốc ở Biển Đông làm cho khu vực ngày càng căng thẳng. Tổng thống Philippines hôm 3/6 còn so sánh hành động này của Bắc Kinh ở Biển Đông không khác gì phát xít Đức Hitler, nhưng Việt Nam lại khá "bình tĩnh". Người Việt bày tỏ thái độ thông qua việc phát triển sức mạnh quân sự.
Ngoài các vũ khí hiện đại Nga cung cấp cho Việt Nam để nâng cao khả năng phòng thủ ở Biển Đông như chiến đấu cơ Su-30MK2, tàu ngầm Kilo 636MV, tàu hộ vệ mang tên lửa thì Việt Nam còn không ngừng thúc đẩy quan hệ hợp tác quốc phòng với Hoa Kỳ. Theo Đa Chiều, Trung Quốc lo rằng vì chuyện Biển Đông, Việt Nam rất có thể "hoàn toàn ngả theo Mỹ". Trong khi đó Hoa Kỳ cũng đang ủng hộ nhất định đối với Việt Nam ở Biển Đông, về lâu dài Mỹ mong muốn Việt Nam trở thành đối tác quan trọng trong chiến lược tái cân bằng châu Á, Đa Chiều bình luận.
Hợp tác giữa 2 quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ vốn dĩ hết sức bình thường, nhưng trong thời điểm Biển Đông căng thẳng (vì chính hành vi leo thang, bất chấp luật pháp của Bắc Kinh) hai nước Việt - Mỹ xích lại gần nhau khiến Trung Nam Hải lo lắng. "Ổn định quan hệ Việt - Trung" là mục tiêu chiến lược của Bắc Kinh, cũng là nhiệm vụ bức thiết của Trung Nam Hải. Tuy nhiên, tư duy thông thường của Trung Quốc không thể "phá giải được chính sách cứng rắn của Việt Nam", Đa Chiều bình luận.
Một Việt Nam như thế nào thì phù hợp với lợi ích của Trung Quốc? Đa Chiều đặt câu hỏi và trả lời, đương nhiên chí ít là Việt Nam trung lập trong quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ.
Đặng Tiểu Bình từng tuyên bố "dạy cho Việt Nam một bài học". Ảnh: SCMP.
Trung Quốc cũng mong làm sao để Việt Nam "không lên tiếng" trước các hành động (phạm pháp) của họ ở Biển Đông để cô lập Philippines. Do đó Bắc Kinh thường truyền đạt thông điệp, chủ trương của họ về Biển Đông thông qua các kỳ họp của Ủy ban Chỉ đạo quan hệ hợp tác Việt Nam - Trung Quốc.
Hội nghị lần thứ 8 tổ chức ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ đặt ra dấu hỏi lớn. Chắc chắn Biển Đông là nội dung chủ yếu trên bàn đàm phán Trung - Mỹ, nhưng cho đến nay Trung Quốc vẫn "giấu nhẹm" kết quả đã bàn những gì, thậm chí khiến dư luận phải đặt câu hỏi Bắc Kinh đã đổi chác những gì với người Mỹ trong chuyện Biển Đông?
Đa Chiều đặt vấn đề, nếu như không có sự ủng hộ của Mỹ, Việt Nam sẽ bảo vệ yêu sách chủ quyền ở Biển Đông như thế nào? Tờ báo này cho rằng, do đó trong bối cảnh nghi vấn bao trùm này nếu Bắc Kinh tổ chức hội đàm với Việt Nam dễ "nắm chắc phần thắng"?!
Theo tờ báo của người Hoa hải ngoại này, thủ đoạn ngoại giao tương tự đã được Bắc Kinh sử dụng rất thành công không chỉ 1 lần trong lịch sử. Năm 1958, Mao Trạch Đông đã hạ lệnh pháo kích Kim Môn, Mã Tổ do chính quyền Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan kiểm soát chỉ 3 tuần sau khi Tổng bí thư Liên Xô Khrushchev thăm Bắc Kinh.
Động thái này khiến dư luận quốc tế, đặc biệt là "bên thứ 3" tức Hoa Kỳ phải nghĩ rằng hành động phiêu lưu trên của Mao đã được Moscow đồng tình ủng hộ nên "không dám manh động". Trong khi thực tế Khrushchev chẳng biết gì về kế hoạch này của Mao.
Đặng Tiểu Bình cũng lặp lại thủ đoạn này trong cuộc chiến tranh xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979. Trước khi xua quân xâm lược Việt Nam, Đặng thăm Mỹ và thông báo cho Washington về cái gọi là "dạy cho Việt Nam một bài học", nhưng người Mỹ đã không thể hiện sự ủng hộ một cách rõ ràng.
Tác dụng của Hoa Kỳ trong quyết định này chỉ là chia sẻ tình báo và hợp tác ngoại giao nhưng lại làm cho Liên Xô phải do dự, không biết Đặng có thỏa thuận gì với Mỹ làm tổn hại lợi ích của Liên Xô hay không.
Cả 2 lần Mao và Đặng đều không yêu cầu đối tác giúp mình tiến hành hoạt động quân sự (xâm lược), nhưng đã rất thành công trong việc "lèo lái" dư luận hiểu rằng Bắc Kinh được 1 siêu cường hậu thuẫn, dọa "siêu cường kia" không dám can thiệp, dù là đồng minh của mình đang bị Bắc Kinh đe dọa, bắt nạt. Do đó theo Đa Chiều, việc bố trí kỳ họp thứ 8 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác Việt-Trung ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ trên thực tế là vì Bắc Kinh muốn dùng Mỹ để hù dọa Việt Nam?!
     HỒNG THỦY     (GDVN)  
      TIN KHÁC
                 

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Nhân quả báo ứng: Hủy tượng Phật, khắp người thối rữa chết

Vào những năm Chính Hòa thời Bắc Tống (1111-1118 SCN), Hoàng đế bấy giờ là Tống Huy Tông nâng đỡ Đạo giáo, chèn ép Phật giáo, bởi vậy Phổ Chiếu Tự, một ngôi chùa Phật giáo nổi tiếng trong thành Tứ Châu bị người ta chiếm cứ. Phổ Chiếu Tự có một bức tượng Phật rất lớn, không chỉ hoa lệ hùng vĩ mà còn cực kỳ trang nghiêm tôn quý. Những kẻ chiếm cứ muốn hủy bức tượng Phật, nhưng lại sợ sự uy nghiêm của Thần Phật, nên họ tuyển mộ giá cao kẻ cả gan dám hủy bức tượng tôn Phật này.

phat
Khi ấy một kẻ vô lại họ Triệu thèm muốn tiền thưởng nên đã tới nhận nhiệm vụ này. Hắn ta lại kiếm thêm mấy người cùng hắn cầm búa tới Phổ Chiếu Tự. Kẻ vô lại dẫn đầu đám người cầm búa tới đập bức tượng Phật, cuối cùng tượng Phật bị phá hoại hoàn toàn, đúng là, “huy hoàng trăm thước, bể nát một giờ”. Quần chúng đứng xem than thở không thôi, có người còn rơi nước mắt. Chưa đầy mười ngày sau, hai tay của kẻ vô lại họ Triệu bắt đầu thối rữa, không thuốc trị được, hơn nữa phạm vi càng ngày càng lớn, dần dần lan lên cánh tay, bả vai cho tới toàn thân trên dưới, khắp mình lở loét, đau đớn như nghìn vạn thanh đao cứa vào. Kêu khóc cả ngày, từ lúc bắt đầu thối rữa cho tới tận khi chết, khổ sở đủ một trăm ngày, người xem đều thấy rùng mình kinh hãi.
Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo. Trong lịch sử tuy không ghi lại kết cục nhũng người cùng tham gia hủy hoại tượng Phật, nhưng có lẽ họ cũng khó thoát khỏi ác báo như kẻ vô lại kia. Ngay cả Hoàng đế Tống Huy Tông vốn hạ lệnh đè nén Phật giáo cuối cùng cũng bị nước Kim bắt làm tù binh, chịu đủ nỗi khuất nhục, chết trong thê thảm. Có thể thấy ác hữu ác báo, dẫu kẻ ác có địa vị cao đến đâu, cũng tất phải trả giá cho hành vi ác của mình.
Khi Phật Pháp của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni phổ truyền khắp nơi, đã bị Bà La Môn giáo đàn áp thảm khốc, trải qua rất nhiều ma nạn, cuối cùng thì Bà La môn giáo đến nay đã biến mất, còn Phật giáo thì hưng thịnh.
Đế quốc La Mã khi xưa mạnh nhất trên thế giới, thế nhưng chỉ vì đàn áp Cơ Đốc giáo mà nhanh chóng đi đến diệt vong, còn Cơ Đốc giáo thì phát triển ngày càng mạnh cho đến ngày nay.
Ngày nay chính quyền Trung Quốc đàn áp Tây Tạng, sử dụng chính sách hà khắc khiến các sư sãi và người dân Tây Tạng tự thiêu để phản đối chính sách này,
Cũng tại Trung Quốc, Pháp Luân Công là môn khí công của Phật Gia, được quần chúng tán dương và là môn tu luyện chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ, được phổ truyền từ năm 1992 đến 1999 giúp người dân nâng cao sức khỏe cũng như đạo đức tinh thần trên toàn Trung Qước. Tuy nhiên 1999 Giang Trạch Dân vì ganh tỵ Pháp Luân Công được quần chúng hoan nghênh nên đã một mình lạm dụng quyền lực trong tay phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công, trong bức hại thậm chí còn dùng các thủ đoạn tàn khốc như mổ cướp nội tạng sống. Hiện tại không chỉ Giang Trạch Dân bị kiện tại nhiều quốc gia trên thế giới, mà những kẻ tích cực tham gia bức hại Pháp Luân Công như Bạc Hy Lai, Cốc Khai Lai, v.v. đều rơi vào vòng lao lý. Đạo lý ác hữu ác báo chính ứng vào bản thân họ.
(Nguồn tư liệu: “Di Kiên Tam Chí”)
Theo chanhkien         (Chỉnh lý: Ánh Sáng)

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Quyền được đặt tên

Ảnh minh họa

  Hiến pháp 2013 có những qui định mang tính quy tắc về quyền con người và quyền công dân. Tuy nhiên trong bộ luật lần này được đề xuất một điều là tên của công dân VN và người không có quốc tịch VN phải bằng tiếng Việt; hoặc những dân tộc khác không đặt tên bằng số; tên không quá 25 chữ cái.
Văn hoá đặt tên
Không phải chỉ riêng Việt Nam, hay người dân Việt Nam, mà tất cả mọi người trên thế giới, nhất là những người cha, người mẹ đều mong muốn chọn cho con của mình một cái tên hay và có ý nghĩa. Thông thường, người cha người mẹ đã chuẩn bị sẵn một cái tên trước khi con của mình ra đời, và họ gửi gắm những điều tốt đẹp nhất vào cái tên đó.
Luật sư Nguyễn Văn Hậu, phó chủ tịch hội luật gia Tp HCM cũng đồng tình với điều này và ông cho rằng không nên hạn chế quyền đặt tên cho một người nào đó:
“Tôi thấy một con người mà người ta muốn đặt tên hoặc cha mẹ sinh ra đứa con là người ta rất cưng và người ta muốn đặt cho một cái tên đẹp nhất. Cho nên quy định như vậy là không cần thiết.”
Không những cái tên thể hiện tình cảm thương yêu, tâm tư nguyên vọng của gia đình, hoặc gắn với một kỷ niệm nào đó, mà tên của một người còn ảnh hưởng khá nhiều từ văn hoá gia đình, xa hơn nữa là phong tục tập quán của từng vùng miền, hoặc đôi khi là cả một triều đại gia tộc. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh nhiều triều đại Việt Nam có cách đặt tên mang dấu ấn riêng của triều đại đó, những cái tên rất dài.
Chẳng hạn như, vua Minh Mạng đã nghĩ ra cách đặt tên cho những người trong dòng tộc. Đối với ông, đó là cách để duy trì đế nghiệp và con cháu kế tục lâu dài về sau. Chính vì vậy mà dân tộc Việt Nam cho đến ngày nay mới có những cái tên mà khi nghe đến, chúng ta biết ngay người đó thuộc dòng dõi hoàng thân quốc thích, như Công Tôn Nữ, là cháu của vua; Công Tằng Tôn Nữ, là chắt của vua; Công Huyền Tôn Nữ, là chít của vua. Đó là những cái tên dài, thuộc dòng họ Nguyễn Phúc.
Tôi cho rằng qui định như vậy là không cần thiết. bởi vì việc đặt tên bằng số, một ký tự hoặc quá dài cũng không ảnh hưởng đến quốc phòng an ninh, trật tự xã hội hay an ninh xã hội hay đạo đức xã hội hoặc sức khoẻ cộng đồng
Luật sư Nguyễn Văn Hậu
Đó là chuyện ngày xưa, còn ngày nay, cũng không có gì khác biệt. Mỗi gia đình có một cách đặt tên hoặc trao quyền đặt tên cho một người nào đó, có thể là cha, mẹ, hoặc ông bà của đứa trẻ. Và tên gọi đó có ý nghĩa như thế nào, dài hay ngắn, tuỳ thuộc vào người đặt tên.
Theo luật sư Hậu, ông cho rằng hãy để người dân tự quyết định và ông nói trong quốc hội cũng có một số ý kiến không tán thành:
“Tôi cho rằng qui định như vậy là không cần thiết. bởi vì việc đặt tên bằng số, một ký tự  hoặc quá dài cũng không ảnh hưởng đến quốc phòng an ninh, trật tự xã hội hay an ninh xã hội hay đạo đức xã hội hoặc sức khoẻ cộng đồng nên tôi thấy ban soạn thảo cũng cần phải làm rõ nội dung này để đảm bảo thể chế hoá của Hiến pháp 2013 là tôn trọng quyền con người và quyền công dân.”

“Đó là quyền định đoạt của họ. pháp luật không nên can thiệp vào việc này.”
Hạn chế trong trường hợp nào?
Thuỳ Trang, một bạn trẻ hiện đang sống và làm việc ở TP Hồ Chí Minh, cho biết rất bất ngờ với dự thảo luật này. Cô nói:
“Chuyện ba mẹ muốn đặt tên cho con của mình như thế nào thì theo mình nghĩ đó là quyền của họ, miễn là không vi phạm văn hoá. Mà thật ra cho dù nếu họ có đặt tên con của họ như là Hồ chí Minh, lỡ như họ yêu nước, họ muốn đặt tên con theo của bác để thể hiện lòng yêu nước thì sao? Trừ khi luật pháp qui định là cấm không cho người dân đặt tên con theo tên lãnh tụ, các vị vĩ nhân, hay tên các địa danh nào đó. Chứ mọi người thì ai cũng nên có cái quyền riêng để đặt tên cho con của mình.”
Quan điểm của những người làm luật, những người soạn thảo ra điều này là người ta thấy tên quá dài thì khi qua hộ tịch sẽ gây khó khăn. Họ đứng về một góc nào đó thôi họ nhìn
Luật sư Nguyễn Văn Hậu
Theo ý kiến của luật sư Nguyễn Văn Hậu, nếu đứng về phía quyền con người, quyền công dân, tính nguyên tắc thì phải để cho người dân quyết định, không nên can thiệp vào những quyền cơ bản này. Khi được hỏi về lý do vì sao dự thảo luật dân sự mới lại đưa ra những qui định về quyền đặt tên, ông nói:
“Quan điểm của những người làm luật, những người soạn thảo ra điều này là người ta thấy tên quá dài thì khi qua hộ tịch sẽ gây khó khăn. Họ đứng về một góc nào đó thôi họ nhìn.”
Theo quan điểm của riêng tôi phải cân nhắc việc cho phép trẻ dưới 14 tuổi được thay đổi họ và tên cũng như chữ đệm trong bất kỳ trường hợp nào
Luật sư Nguyễn Văn Hậu
Cho nên, theo ông, việc đặt tên chỉ nên hạn chế trong trường hợp tên gọi đó gây hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác hoặc trái với những nguyên tắc cơ bản của luật dân sự. chính vì vậy mà theo ông:
“Theo quan điểm của riêng tôi phải cân nhắc việc cho phép trẻ dưới 14 tuổi được thay đổi họ và tên cũng như chữ đệm trong bất kỳ trường hợp nào.”
Đây cũng là một trong những điều nằm trong dự thảo thay đổi luật dân sự.
Lý do ông đưa ra là, trẻ em dưới 14 tuổi đang trong giai đoạn phát triển và chưa định hình về tính cách. Và điều này cũng không phù hợp với Luật hộ tịch mà Việt Nam vừa ban hành, đó là trẻ dưới 14 tuổi phải có người giám hộ.
Những ghi nhận của luật sư Nguyễn Văn Hậu có thể cho thấy có rất nhiều điều không nhất quán giữa những bộ luật của nhà nước Việt Nam.
Thế nên, nếu việc đặt tên được qui định trong những khuôn khổ nhất định thì chắc chắn những người làm cha làm mẹ sẽ phải tốn thêm rất nhiều thời gian để chọn ra một cái tên vừa đúng ý của mình, vừa phù hợp qui định của luật pháp.
Xin dùng một câu chuyện vui có thật để kết thúc bài phóng sự này. Đó là cái tên dòng dõi hoàng tộc Nguyễn Phước Công Tằng Tôn Nữ Châu Thị Hoàng Phố từng được xem là cái tên dài nhất ở Việt Nam, nay có thêm một gia đình ở xã Phước Kiểng, huyện Nhà Bè đã trở thành gia đình đặt tên cho con “độc nhất vô nhị” ở Việt Nam thời hiện đại: Lê Hoàng Hiếu Nghĩa Đệ Nhất Thương Tâm Nhân
  Cát Linh /rfa

   Bài học từ ba đất nước vươn lên thần kỳ sau chiến tranh

Nửa sau thế kỷ 20, nhân loại đã chứng kiến sự thần kỳ từ ba quốc gia vươn lên trong đổ nát sau chiến tranh.
Chỉ 15 năm sau ngày Thế chiến thứ 2 kết thúc, dân tộc Đức đã đi một bước dài trên con đường hồi sinh bằng ý chí của người bại trận.
Cũng trong hoàn cảnh tương tự, người Nhật đã đứng dậy trên điêu tàn với niềm hy vọng cùng giấc mơ lớn và họ đã làm được.
Còn Hàn Quốc trải qua cuộc chiến ba năm huynh đệ tương tàn, đất nước được xem thuộc hàng nghèo nhất châu Á mấy chục năm về trước, nay đã khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ.
Điều gì đã làm nên những kỳ tích ấy nếu không phải là một quyết tâm của cả dân tộc, một sự chọn lựa con đường đúng và trí tuệ lãnh đạo xuất sắc.
Từ cả ba phương trời ấy, bản giao hưởng về sự cường thịnh đã vang lên trên toàn thế giới. Olympic Tokyo được tổ chức tại Nhật năm 1964, chỉ 19 năm sau khi chấm dứt Thế chiến 2 làm suy sụp đất nước này. Đây là lần đầu tiên một đại hội thể thao mùa hè tổ chức tại châu Á với sự tham dự của 90 quốc gia.
Olympic Munich tổ chức năm 1972, tuy chậm hơn Tokyo, nhưng cũng chỉ sau 27 năm nước Đức vươn lên từ sự hủy diệt. Vận động viên của 121 nước đã thi tài ở kỳ thế vận hội này.
Olympic Seoul năm 1988, diễn ra sau 35 năm Hàn Quốc vượt qua sự tàn phá khắc nghiệt của chiến tranh với hơn 159 đoàn thể thao các nước đã biết đến một “kỳ tích sông Hàn”.
Các kỳ thế vận như vậy không chỉ giới thiệu về những đất nước mới mẻ với con người lạc quan, mà còn là sự khẳng định về nội lực của nền kinh tế, trình độ quản lý xã hội và các quan hệ cởi mở trong thế giới hội nhập.
Đây không chỉ là ước mơ mà còn là bài học cho nhiều quốc gia có cùng hoàn cảnh, trong đó có chúng ta.
Trí tuệ của người Đức
Chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc, nước Đức của Hitler bại trận kéo theo những hậu quả thật khó hình dung: nền công nghiệp thuộc loại hàng đầu chỉ còn lại 20%, gần phân nửa nhà cửa bị xóa sạch, 12% dân số tử vong, nạn đói kéo dài ba năm mà cao điểm là vào mùa đông 1946, lạm phát phi mã, trao đổi mua bán chủ yếu là ở các khu chợ trời, trộm cắp hoành hành khắp nơi.
Bức tranh kinh tế xã hội càng u ám hơn khi nước Đức bại trận phải chịu những khoản bồi thường chiến tranh vượt quá tiềm năng và bị chia cắt thành bốn vùng chiếm đóng của phe đồng minh chiến thắng áp đặt thể chế của riêng mình, điều đó trong thực tế là sự chia cắt đất nước thành hai miền Đông - Tây với hai chế độ chính trị đối lập.
Vậy mà chỉ 11 năm sau khi thành lập nước cộng hòa liên bang vào năm 1949, dân tộc Đức đã có những bước dài phát triển mà các nước phải ngưỡng mộ và nay trở thành nền kinh tế thứ ba của thế giới, là đầu tàu của châu Âu.
Đúc kết quá trình hồi sinh thần kỳ của một nước Đức mới, nhiều nhà phân tích cho rằng đó là sự tổng hòa của ba yếu tố căn bản mang thuộc tính của dân tộc Đức.
Trước hết đó là sự khôn khéo vận dụng hoàn cảnh lịch sử, vừa nhẫn nhục, vừa âm thầm nỗ lực tìm kiếm con đường đi riêng. Người Đức đã tận dụng được sự khác biệt của các nước chiếm đóng, đặc biệt là giữa người Mỹ và người Nga ở hai cực ý thức hệ, để có được sự hỗ trợ kinh tế qua kế hoạch Marshall của Hoa Kỳ vào năm 1948, dùng các khoản viện trợ làm vận tốc đầu cho cuộc hồi sinh ngoạn mục, trong điều kiện một cuộc Chiến tranh lạnh đang manh nha.
Thứ hai, đó là nhờ vào vốn tri thức quá lớn mà cho dù hàng loạt tài năng xuất chúng trên nhiều lĩnh vực bỏ nước ra đi trước và sau chiến tranh như Sigmund Freud, Von Braun... nhưng vẫn còn quá nhiều trí thức - được thuyết phục bởi các chính sách sử dụng chất xám đã không ngừng chung sức cho một nước Đức hùng cường. Sự hình thành của chủ thuyết kinh tế thị trường xã hội với ba nhân vật chủ chốt Walter Eucken, Alfred Muller Armack và Ludwig Erhard - người sau này làm Thủ tướng lèo lái con tàu kinh tế Đức từ 1963-1966 - là một điển hình sống động.
Kinh tế thị trường xã hội (Social Market Economy - khác với kinh tế thị trường định hướng XHCN của Việt Nam) là một nền kinh tế hướng tới ba mục đích vốn là tiền đề phát triển lành mạnh, đó là (1) phục vụ tự do con người; (2) công bằng và an ninh xã hội và (3) hòa hợp giữa mọi xu hướng xã hội.
Yếu tố thứ ba đó là một nền dân chủ pháp trị - pháp quyền được hình thành ngay sau khi thành lập một nước cộng hòa liên bang, thoát khỏi sự kìm kẹp của lực lượng chiếm đóng.
Tất cả tạo nên một bản hợp ca hoàn chỉnh: nước Đức thống nhất hai miền Đông Tây sau “cuộc bỏ phiếu bằng đôi chân”.
Nhật bản - bài học về giáo dục và tiết kiệm
Khi hai trái bom nguyên tử của Mỹ ném xuống Hiroshima và Nagasaki vào tháng 8-1945 thì Chiến tranh thế giới thứ 2 đã thật sự chấm dứt trên một nước Nhật điêu tàn: 3 triệu người chết và mất tích, 40% đô thị bị phá hủy - trong đó những thành phố lớn như Tokyo, Osaka, Nagoya, Kobe, Kagoshima trở thành bình địa.
Bại trận phải ký hiệp ước đầu hàng phe đồng minh, Nhật mất tất cả từ các thuộc địa trước đây lẫn chủ quyền vì là nước bị chiếm đóng. Cũng như người đồng minh Đức, những khoản bồi thường chiến tranh càng không cho thấy đất nước Phù Tang có thể nhanh chóng phục hồi nội lực.
Nhưng người dân Nhật không mất ý chí. Kẻ bại trận ý thức về thân phận của mình nên mang niềm tin và hy vọng về sự trỗi dậy của đất nước nghèo nàn về tài nguyên. Câu chuyện thần kỳ của Nhật được biết đến khi chỉ 10 năm sau chiến tranh, kinh tế đã khởi đầu khôi phục, rồi 10 năm tiếp theo là thời kỳ phát triển thần tốc với mức tăng trưởng bình quân 10%. Năm 1968 Nhật trở thành nền kinh tế thứ hai thế giới và chỉ chịu nhường vị trí này cho Trung Quốc khoảng ba năm trở lại đây, do không vượt qua nỗi khắc nghiệt của cơn khủng hoảng kinh tế toàn cầu.
Có người cho rằng, sự đi lên từ đống tro tàn của người Nhật là nhờ tinh thần kiên nhẫn vốn có, trong khi các cường quốc lao vào cuộc chạy đua vũ trang thì người Nhật tập trung vào phát triển kinh tế, nhẫn nhục trên con đường tìm đến thịnh vượng.
Suy nghĩ này chưa cho thấy hết nội lực của một nước châu Á có nhiều nhất những giải Nobel thuộc nhiều lĩnh vực từ khoa học đến văn chương, một dân tộc mà tinh thần võ sĩ đạo đã ăn sâu trong tiềm thức. Kẻ bại trận ý thức về thân phận của mình nên nặng lòng về sự trỗi dậy của một đất nước luôn nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng.
Tinh thần tiết kiệm được xem là đặc tính nổi trội so với nhiều dân tộc khác, sau chiến tranh lại càng đậm nét trong xã hội. Trẻ con Nhật không được dạy dỗ một cách hoang tưởng về sự giàu có “rừng vàng biển bạc” mà về sự nghèo khó sau chiến tranh của một đất nước khan hiếm tài nguyên thiên nhiên nên mọi người đều phải biết tiết kiệm trong mọi hoạt động đời sống.
Không biết người Nhật có rao giảng “tiết kiệm là quốc sách” hay không, nhưng có điều chắc chắn họ xem đó là một cách tích lũy nguồn vốn quan trọng giúp đất nước đi lên. Nhiều công ty dẫn dắt nền kinh tế Nhật đi lên sau chiến tranh từ những nhà xưởng nhỏ bé. Sony khởi nghiệp từ một căn phòng tồi tàn ở tầng 3 một cửa hàng bách hóa tại Tokyo vẫn còn dấu vết một cuộc không kích của Mỹ.
Kỳ tích sông Hàn
Năm 1988, pháo hoa thắp sáng sông Hàn mở đầu cho ngày hội thể thao toàn thế giới, người Hàn Quốc ôm nhau nhảy múa trong niềm vui vỡ òa, đánh dấu ngày đất nước này đứng vào hàng ngũ các quốc gia cường thịnh.
Cuộc chiến tranh hai miền Nam - Bắc Triều Tiên kéo dài ba năm, kết thúc vào năm 1953 đã tàn phá Hàn Quốc dữ dội, nhiều thành thị chỉ còn là đống tro tàn. Vào thời điểm ấy, thu nhập bình quân đầu người chỉ vào khoảng 67 đô la Mỹ, nhiều vùng nông thôn buộc phải ăn đến cọng rau ngọn cỏ, phải lên núi kiếm thức ăn. Đó là những tháng năm cùng cực đói nghèo.
Nhưng người Hàn không đầu hàng số phận, họ biết tận dụng những khoản viện trợ của cộng đồng quốc tế, trong đó chỉ riêng viện trợ của Hoa Kỳ đã chiếm đến hơn 30% ngân sách chính phủ. Người Mỹ đã giúp Hàn Quốc cho đến năm 1957 và họ đã chọn đúng đất nước biết sử dụng hiệu quả những khoản tiền vào nền công nghiệp tạo sức bật kinh tế sau này.
Sau khi hàng loạt tuyến đường sắt được xây dựng từ sự giúp đỡ tiền bạc của quốc tế, mạch máu kinh tế của đất nước thuộc vào hàng nghèo nhất thế giới bắt đầu nhịp đập cho sự phục hồi sau chiến tranh.
Một nền kinh tế tự chủ được sự đồng thuận sau khi nhiều ý kiến yêu cầu chính phủ bớt dần sự lệ thuộc vào viện trợ nước ngoài, theo đó tập trung phát triển công nghiệp và kích thích tiêu dùng hàng trong nước bằng các giải pháp dứt khoát xem hàng tiêu dùng ngoại nhập là xa xỉ. Không hô khẩu hiệu, nhưng chính khát vọng xây dựng một đất nước độc lập tự chủ và cường thịnh đã đưa Hàn Quốc trở thành nền kinh tế thứ ba của châu Á và thứ 13 thế giới.
Sau 40 năm gây ngạc nhiên bằng tốc độ tăng trưởng bình quân 7,6%, người Hàn Quốc đã vượt châu Âu với thu nhập bình quân đầu người hơn 32.000 đô la Mỹ. Sản phẩm công nghiệp của Hàn Quốc chinh phục người tiêu dùng khắp nơi trên thế giới.
Người Hàn Quốc đã lấy giáo dục làm bệ phóng đưa cả dân tộc đi lên. Tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc Lee Sung Man (Lý Thừa Vãn) nguyên là một nhà giáo dục, xuất thân là tiến sĩ triết học tại Đại học Princeton của Mỹ. Ngay cả trong thời kỳ chiến tranh Liên Triều, ông vẫn hết lòng cho sự nghiệp giáo dục.
Người Hàn đã biết tận dụng tính ưu việt của nền giáo dục Nhật Bản có bề dày hàng trăm năm. Người Hàn không có khái niệm làm chủ tập thể nhưng ý thức rõ ràng trước khi làm chủ phải biết làm thuê, học tính kỷ luật và đạo đức của các xã hội văn minh với các chương trình “dạy làm người” và “dạy làm ăn”.
Trong khi kinh tế Nhật Bản phát triển với tốc độ phi mã trong hai thập niên sau chiến tranh để trở thành nền kinh tế thứ hai thế giới vào đầu thập niên 70 thế kỷ trước, thì Hàn Quốc với xuất phát điểm thấp hơn cũng đã trở thành con rồng kinh tế vào đầu thập niên 1990.
Theo THỜI BÁO KINH TẾ SÀI GÒN

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

Xử lý nghiêm sai phạm trong vụ cây bật gốc cây lộ bầu đất bọc nilon

Cây lộ nguyên cả bầu đất vẫn bọc nilon thành phố biết, Sở Xây dựng cũng biết. Trước sự việc, chúng tôi đã giao cho đơn vị liên quan kiểm tra, nếu phát hiện vi phạm quy trình thì phải xử lý nghiêm”, ông Võ Nguyên Phong - Phó Giám đốc Sở Xây dựng nói
.

 >> 3 ngày sau giông lốc, công viên Thống Nhất vẫn "ngổn ngang" 

 >> Giông lốc quật đổ cây xanh ở Hà Nội: Không gian sống của cây quá chật chội
 >> 2 người chết, gần 1.300 cây xanh bị quật đổ sau trận giông lốc ở Hà Nội

Ngày 16/6, tại buổi giao ban báo chí do Ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tổ chức, đại diện Sở Xây dựng đã báo cáo chi tiết những vấn đề liên quan đến vụ giông lốc xảy ra chiều ngày 13/6 khiến cả ngàn cây xanh bị bật gốc, gãy cành, làm 7 người thương vong.
Ông Võ Nguyên Phong - Phó Giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội cho biết, trận mưa giông chiều ngày 13/6, có gió giật từ cấp 8 đến cấp 9. “Mưa không lớn nhưng gió giật cấp 8 đến cấp 9 gây hậu quả rất nặng nề cho người, phương tiện, hệ thống cây xanh và lưới điện trên toàn thành phố”, ông Võ Nguyên Phong nói.
Hàng xà cừ cổ thụ bật gốc nằm ngổn ngang trên vỉa hè đường Lê Duẩn (Ảnh Quang Phong).
Hàng xà cừ cổ thụ bật gốc nằm ngổn ngang trên vỉa hè đường Lê Duẩn (Ảnh Quang Phong).
Cụ thể, trong 12 quận nội thành có 998 cây xanh bị bật gốc, ở ngoại thành có khoảng 400 cây. Ông Phong cho biết, phần lớn cây bị đổ là cây có rễ ăn ngang như xà cừ, bằng lăng, muồng, trong đó nhiều cây đổ chắn ngang đường ảnh hưởng đến giao thông. Nhiều cây đổ ảnh hưởng đến hệ thống lưới điện thành phố.
Về tình hình khắc phục hậu quả, ông Phong cho biết, đến nay khoảng 500 cây xanh ảnh hưởng đến giao thông đã được khắc phục. Hàng loạt cây xang bị đổ trong vườn hoa, công viên cũng đang được lực lượng chức năng thu dọn, xử lý, dự kiến trong ngày mai sẽ hoàn thành.
Về số tiền thiệt hại liên quan đến vụ giông lốc chiều ngày 13/6, ông Phong cho biết, Thành phố có Ban chỉ đạo phòng chống thiên tai tiến hành thống kê cụ thể. Việc trồng thay thế cây bị đổ, theo lãnh đạo Sở Xây dựng, còn phụ thuộc vào giống cây, thời gian, thời tiết thuận lợi hay không.
Trước câu hỏi của phóng viên, Sở Xây dựng có biết hàng loạt cây xanh mới trồng bị đổ sau mưa giông hay không lộ nguyên bầu đất vẫn bọc bằng lưới, túi ni lông . Ông Phong nói: “Cây lộ bầu, Thành phố biết, Sở Xây dựng biết sau khi có sự phản ánh của người dân, dư luận. Vụ việc thuộc trách nhiệm của chủ đầu tư. Chúng tôi đã giao cho đơn vị liên quan kiểm tra, nếu phát hiện vi phạm trong quy trình thì phải xử lý”.
Công nhân đào đất gỡ lưới cước bọc gốc cây xanh (Ảnh Nguyễn Dương).
Công nhân đào đất gỡ lưới cước bọc gốc cây xanh (Ảnh Nguyễn Dương).
Với băn khoăn việc trồng cây còn để nguyên bầu như vậy có ảnh hưởng gì đến khả năng sinh trưởng của cây hay không, ông Phong cho biết, để kết luận mức độ ảnh hưởng thì phải kiểm tra. Sau khi kiểm tra sự việc, Sở Xây dựng sẽ tập hợp báo cáo cụ thể.
Tại cuộc họp, ông Phong cho biết, Thành phố đã giao cho Sở Xây dựng rà soát lại hệ thống cây xanh để phát hiện cây sâu mục, cây không đúng chủng loại cây xanh đô thị, dễ gãy đổ ảnh hưởng đến tính mạng, tài sản của nhân dân trong mùa mưa bão. “Quá trình rà soát chúng tôi sẽ phân loại, xác định cây nguy hiểm, không đúng loại cây đô thị. Sang tháng 7 tới chúng tôi sẽ báo cáo thành phố các loại cây này”, Phó Giám đốc Sở Xây dựng nói.
Liên quan đến trách nhiệm bù đắp thiệt hại cho gia đình gặp nạn trong vụ giông lốc, ông Lưu Quang Huy - Phó Chánh văn phòng UBND TP Hà Nội cho biết, Chủ tịch UBND TP Hà Nội đã chỉ đạo các đơn vị liên quan đến chia sẻ, giúp đỡ từng gia đình.
Quang Phong

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Chuyện tình bi thảm ít người biết của một vị công chúa triều Trần

Hồi năm 2012, tôi đã có bài đề cập đến chuyện này, chưa được chi tiết lắm, nhưng không hiểu sao hiện không còn tồn tại trên trang nhà. Nay bổ sung cho đầy đủ hơn và đưa lên, cũng là để giữ lại làm tư liệu.
Người đó là công chúa Trần Quỳnh Trân, con vua Trần Thánh Tông, chị ruột vua Trần Nhân Tông, còn có biệt danh là Thiên Thụy công chúa. Sử sách ít chép về bà mặc dù đây là nhân vật rất đặc biệt, có lẽ do ngại đụng chạm đến tầm vóc của nhà Trần.
 
Mỗi lần về quê, tôi đều ghé thăm đền Mõ (H.Kiến Thụy, Hải Phòng) nơi thờ bà công chúa Quỳnh Trân và nghe nhiều sự tích về bà.

Trần Quỳnh Trân (? – 1308) là con vua Trần Thánh Tông và cung phi Vũ Thị Ngọc Lan. Bà cũng là chị ruột của vua Trần Nhân Tông. Do được phong là Thiên Thụy công chúa nên sử chép về bà đều chép là Thiên Thụy.

Chuyện kể rằng Quỳnh Trân xinh đẹp hiền dịu, rất được vua cha yêu quý. Bấy giờ Nhân Huệ vương Trần Khánh Dư là một viên tướng kiêu dũng trí lược nổi danh trong triều. Năm 1257 khi quân Nguyên xâm lược Đại Việt lần thứ nhất, viên tướng trẻ Trần Khánh Dư đã lập mưu đánh bại một cánh quân của giặc, được vua Thánh Tông nhận làm Thiên tử nghĩa nam (con nuôi vua), phong làm Phiêu kỵ Đại tướng quân, một chức vụ mà đương thời, nếu không phải là hoàng tử thì không được phong. Là con nuôi vua, Nhân Huệ vương Khánh Dư thường tự do ra vào nơi cung cấm. Trước vẻ ung dung tự tại của vị tướng trẻ tài giỏi, Quỳnh Trân vô cùng ngưỡng mộ, rồi không biết từ lúc nào đôi trai tài gái sắc đó đã yêu nhau say đắm.


Song thật trớ trêu, Hưng Vũ vương Nghiễn - con trai Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn cũng say mê Quỳnh Trân. Hưng Đạo vương dù biết công chúa yêu Trần Khánh Dư nhưng vẫn lấy uy thế của mình cứ một mực dạm hỏi xin cưới Quỳnh Trân cho Hưng Vũ vương. Không dám từ chối một người đang là trụ cột triều đình như Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn, vua Trần Thánh Tông đành phải hứa gả. Không thể cưỡng lệnh cha, Quỳnh Trân về với Hưng Vũ vương.

Nhưng không dứt được tình, Trần Khánh Dư và công chúa Quỳnh Trân vẫn gặp nhau, rồi chuyện tình lén lút của hai người bị phát giác. Sự kiện tày trời đồn khắp trong ngoài, cha con Hưng Đạo vương rất tức giận. Bấy giờ vua Nhân Tông đã lên nối ngôi cha, sợ phật ý Hưng Đạo vương, nhưng lại thương chị gái, tiếc người tài, nên đức vua vờ ban lệnh cho đánh chết Khánh Dư rồi ngầm dặn không được đánh chết, sau đó xuống chiếu đoạt hết quan tước, tịch thu tài sản của Khánh Dư không để lại cho một chút gì. Khánh Dư phải lui về Chí Linh là thái ấp của phụ thân, ngày ngày đội nón lá mặc áo ngắn đi bán than. Còn Quỳnh Trân bị trả về sống tại cung riêng, không còn quan hệ gì với cha con Nghiễn nữa.

Năm 1282, quân Nguyên lăm le xâm lược Đại Việt lần thứ hai, vua Trần mở hội nghị Bình Than bàn kế chống giặc. Tại bến Bình Than, nhà vua bất chợt trông thấy Khánh Dư chèo chiếc thuyền lớn chở đầy than củi lướt qua. Đang cần tướng giỏi để cầm quân chống giặc, ngài mừng rỡ sai người dùng khinh thuyền đuổi theo triệu Khánh Dư đến, rồi cho theo xa giá về lại triều và phong ngay làm Phó đô tướng quân quản lãnh một cánh quân mạnh chuẩn bị chặn giặc.

Về lại Thăng Long, Khánh Dư và Quỳnh Trân lại có cơ hội gặp nhau. Tình cũ chưa nguôi, họ lại quấn quýt không rời, đến nỗi chính sử phải chép: “Rút cuộc Khánh Dư cũng không sửa được lỗi lầm cũ”. Mối tình của hai người chắc hẳn phải ầm ĩ lắm nên sử mới chép kỹ đến như vậy.

Sau đó, do để giữ thể diện cho hoàng gia, vua Nhân Tông buộc lòng phải lệnh cho chị mình, công chúa Quỳnh Trân xuất gia. Không còn cách nào khác, đầu năm 1284, công chúa Quỳnh Trân giã từ lầu son gác tía, đến với mảnh đất ven sông Văn Úc hoang sơ chọn một gò đất cao lập am tu hành.

Tại nơi tu hành, bà lập điền trang trồng cấy lương thực, mở chợ cho dân buôn bán, quy tụ dân trong vùng đến làm ăn sinh sống, hình thành nên trang Nghi Dương (nay là xã Ngũ Phúc, H.Kiến Thụy, Hải Phòng). Cái am nhỏ dần được bà dựng thành chùa, đêm ngày bà chuyên tâm gõ mõ tụng kinh niệm Phật, dân quanh vùng quen với tiếng mõ của bà, từ đó gọi ngôi chùa với cái tên mộc mạc là chùa Mõ. Trong thời gian tu hành, bà thường  cứu cấp chẩn bần, đem kiến thức của mình giáo hóa nhân dân, khuyến khích dân khai khẩn đất hoang, phát triển nông tang, lập thêm làng xóm. Có năm bị thiên tai mất mùa, bà xin vua miễn thuế cho năm xã trong vùng, dân rất nhớ ơn. Sau bà trở thành ni sư nổi tiếng, được tôn gọi là Thiền Đức đại ni.
Đền Mõ nổi tiếng linh thiêng ở xã Ngũ Phúc, huyện Kiến Thụy, nơi thờ bà công chúa Quỳnh Trân   

Cuối năm 1284, quân Nguyên do Trấn nam vương Thoát Hoan chỉ huy tiến sang xâm lược nước ta. Năm 1285, tướng giặc là Ô Mã Nhi tiến đánh Vân Đồn, Vạn Kiếp, phòng tuyến bị phá vỡ. Trước thế giặc hung hãn, nhiều tôn thất nhà Trần và một số tướng soái đã hoảng sợ đầu hàng, vua tôi Trần Nhân Tông phải rút chạy vào Nghệ An. Thoát Hoan dồn binh lực đuổi theo. Trong tình thế vô cùng nguy cấp, triều đình buộc phải họp bàn tìm kế hoãn binh. Kế hoạch cử người sang gặp Thoát Hoan để cầu hòa được đa số tán đồng. Ngoài các lễ vật quý giá đưa sang làm quà tặng, triều đình quyết định chọn một công chúa có nhan sắc dâng cho Thoát Hoan để cầu thân. Người đầu tiên được triều đình bàn tới là công chúa Quỳnh Trân. Quỳnh Trân được đón về triều, song trước sự phản đối kiên quyết của bà, nhà vua đành để bà trở về am cũ. Từ đó Quỳnh Trân một lòng quy Phật, mối tình với Khánh Dư bà mãi mãi chôn chặt trong lòng.

Theo sách Nam ông mộng lục của Hồ Nguyên Trừng, tháng 10.1308, bà ốm nặng, Thượng hoàng Nhân Tông bấy giờ là Trúc Lâm đại sĩ, đang tu trên núi Yên Tử hạ sơn đến thăm chị gái. Trước lúc ra về, ngài ngậm ngùi cầm tay bà nói: “Nếu chị đã đến ngày đến giờ thì cứ đi, Âm phủ có hỏi thì bảo rằng, xin đợi một chút, em tôi là Trúc Lâm đại sĩ sẽ tới ngay”. Về điều này, sách Nam ông mộng lục ghi cụ thể rằng: “Đại sĩ tại Tử Tiêu, văn tỉ bệnh cức, nãi hạ sơn vãng thị, vị Thiên Thụy viết "tỉ nhược thời chí, tự khứ, kiến minh gian vấn sự tắc ứng viết: nguyện thiếu đãi, ngã đệ Trúc Lâm đại sĩ thả chí". Ngôn bất hoàn sơn. Sổ nhật chí am, phân phó đệ tử hậu sự, yểm nhiên tọa hóa. Thiên Thụy diệc dĩ thị nhật tốt” (Đại sĩ ở Tử Tiêu, nghe tin chị hấp hối, bèn xuống núi lại thăm, nói với Thiên Thụy "nếu chị đến lúc rồi thì cứ đi, dưới âm phủ có hỏi chuyện thì nhớ trả lời: xin đợi một chút, em ta là Trúc Lâm đại sĩ sẽ đến". Nói xong về núi. Đi mấy ngày đến am, dặn dò đồ đệ hậu sự, bỗng nhiên ngài ngồi hóa. Thiên Thụy cũng ngày hôm đó qua đời). Ngày mùng 3 tháng 11.1308 bà mất. Quả nhiên cùng ngày hôm đó Thượng hoàng Nhân Tông cũng băng hà. Nhân Tông là em ruột, lại là người chứng kiến cũng như xử lý toàn bộ chuyện tình ngang trái của công chúa Quỳnh Trân nên đã rất hiểu và vô cùng thương người chị gái đa đoan của mình. 
Bia đá bên gốc gạo 700 tuổi ghi lại sự tích đền Mõ và cuộc đời bà công chúa Quỳnh Trân 
Sau khi bà viên tịch, dân trong vùng cảm công đức của bà đã lập đền thờ ngay tại nơi bà tu hành, tôn bà làm phúc thần, ngôi đền cũng được gọi bằng cái tên rất dân gian là đền Mõ.

                                                            N.THÔNG - K ANH

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng phản đối cuộc hôn nhân của Khánh Ly

Chiều 14/6, nữ danh ca Khánh Ly đã có cuộc giao lưu với độc giả TP.HCM về tản bút vừa được ra mắt của bà có tên gọi "Đằng sau những nụ cười".

Giống như không khí của cuộc giao lưu tại Hà Nội (12/6) và Huế (13/6), gần như không còn một chỗ trống nào tại khán phòng nơi Khánh Ly xuất hiện. Tại nhà sách Phương Nam, lần đầu tiên công chúng TP.HCM mới thật sự gặp lại nữ danh ca, được trò chuyện và nghe bà hát một vài câu. Nhưng chỉ bấy nhiêu cũng làm nhiều người không thể quên được.
Cuộc giao lưu diễn ra từ 16h nhưng trước đó những hàng ghế đã không còn chỗ trống. Công chúng ai cũng cầm sẵn cuốn sách và những đĩa nhạc vừa ra mắt của Khánh Ly, chờ bà xuất hiện để xin chữ ký của bà.
Nghệ sĩ kịch nói Thanh Thủy (trái), nhà báo Nguyễn Thế Thanh và nghệ sỹ Hồng Vân đến tham dự buổi giao lưu của Khánh Ly tại TP.HCM.
Nghệ sĩ kịch nói Thanh Thủy (trái), nhà báo Nguyễn Thế Thanh và nghệ sỹ Hồng Vân đến tham dự buổi giao lưu của Khánh Ly tại TP.HCM.
Cũng có rất nhiều nghệ sỹ nổi tiếng đến tham dự. Họ là bạn bè, người thân và cả người hâm mộ Khánh Ly bấy lâu. Nam danh ca Elvis Phương, bạn thân của Khánh Ly suốt nửa thế kỷ qua, dù đã trải qua rất nhiều kỷ niệm với bà nhưng ông vẫn cho rằng, lần gặp mặt tại TP.HCM này là một kỷ niệm rất khó quên. “Những người bạn của tôi đã về và giờ Khánh Ly là người cuối cùng trong số đó”, nam danh ca thổ lộ.
Nữ danh ca Khánh Ly.
Nữ danh ca Khánh Ly.
Nếu như Hà Nội là nơi Khánh Ly sinh ra, Huế là nơi sinh của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và trở thành người đã thay đổi cuộc đời Khánh Ly thì Sài Gòn lại là nơi đưa bà trở thành một tên tuổi. Khánh Ly có quá nhiều kỷ niệm ở đây và công chúng cũng hy vọng sẽ thấy lại điều ấy trong cuốn sách vừa xuất bản của bà.
Về cuốn sách, nữ danh ca này cho biết nó là tự sự lo lắng của bản thân. “Tôi nghĩ một ngày nào đó, chúng tôi, người trước, người sau cũng sẽ rời xa. Và những cuốn sách như cuốn sách nhỏ này sẽ là câu chuyện của chúng tôi. Đằng sau những nụ cười là gì?”.
Cho dù biết nhà thơ Đỗ Trung Quân từ lâu nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên Khánh Ly gặp ông. Bà kể lại đã từng khóc suốt 1000 cây số lúc đi xe từ  Melbourne tới Sydney khi người tài xế mở bài Quê hương phổ thơ của ông.
Cho dù biết nhà thơ Đỗ Trung Quân từ lâu nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên Khánh Ly gặp ông. Bà kể lại đã từng khóc suốt 1000 cây số lúc đi xe từ  Melbourne tới Sydney khi người tài xế mở bài "Quê hương" phổ thơ của ông.
Bà cũng nói rằng chính vì quá yêu hát mà “tôi mới được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn chọn và tôi cảm thấy mình quá may mắn”. Công chúng nhiều người cũng đã vỗ tay tán đồng khi Khánh Ly nói rằng: “Tôi lúc nào cũng quan niệm, trong cuộc đời nếu có nhạc thì đời sẽ hạnh phúc hơn”. Chính âm nhạc đã thay đổi cuộc đời bà và đến giờ “tôi chẳng biết làm gì khác ngoài việc ca hát”.
Với những người bạn thân thiết, nam ca sĩ Elvis Phương (trái) và nghệ sỹ Kim Cương.
Với những người bạn thân thiết, nam ca sĩ Elvis Phương (trái) và nghệ sỹ Kim Cương.
“Tôi mê hát từ nhỏ khi mới chỉ 4,5 tuổi. Mỗi chiều thứ 6 được mẹ đón trở về nhà ở 106 Hàng Bông thì tôi hay chạy dọc con đường đó và lắng nghe những bài hát văng vẳng từ nhiệm tiệm ở hai bên đường. Lúc đó tôi đã biết nhạc sĩ Phạm Duy, đã biết Vợ chồng quê, Em bé quê, Bà mẹ quê…, biết tài tử Ngọc Bảo, cô Ái Liên. Nhưng lúc ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành ca sĩ. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy cuộc đời mình chẳng làm được chuyện gì ngoài chuyện hát. Tôi không có bằng tiểu học, không có bằng cấp nào, kể cả bằng lái xe. Cho tới giờ này tôi cũng chưa có bằng lái xe”.
Rất đông công chúng TPHCM đã đến tham dự buổi giao lưu với danh ca Khánh Ly.
Rất đông công chúng TPHCM đã đến tham dự buổi giao lưu với danh ca Khánh Ly.
Âm nhạc và gia đình là tình yêu của Khánh Ly. Khi người chồng vừa qua đời, bà nghĩ rằng mình sẽ không thể gượng dậy được nhưng âm nhạc đã đưa bà trở lại. “Lấy chồng theo chồng. Không còn chồng thì theo con. Không có con, tôi theo khán giả”, nhiều người đã đứng dậy vỗ tay cho câu tâm sự này của Khánh Ly.
Với người bạn thân, nghệ sỹ Hồng Vân.
Danh ca Khánh Ly và người bạn thân, nghệ sỹ Hồng Vân.
Khánh Ly cũng chẳng giấu diếm chuyện nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng phản đối cuộc hôn nhân của bà và người chồng vừa qua đời cách đây chưa lâu, ông Nguyễn Hoàng Đoan. “Ông Trịnh Công Sơn là người biết rõ cuộc sống gia đình của tôi hơn ai hết. Khi chúng tôi về làm bạn với nhau ông có viết một lá thư cho tôi rằng: “Mai à, bộ hết người lấy rồi hay sao mà lấy Nguyễn Hoàng Đoan?”. Tôi đưa cho nhà tôi đọc lá thư đó và nhiều năm sau (1992), khi gặp nhau ở Canada, nhà tôi đã hỏi lại ông Sơn câu ấy, ông Sơn đã cười và nói rằng “Tại vì toi (tôi) không có biết moi (anh), chỉ nghe người ta nói thôi nhưng tại toi thương cái Mai, nó khổ nhiều rồi nhưng bây giờ thì toi biết Đoan có thể lo được cho Mai rồi”.
Nữ danh ca quan niệm trong cuộc đời nếu có nhạc thì đời sẽ hạnh phúc hơn.
Nữ danh ca quan niệm "trong cuộc đời nếu có nhạc thì đời sẽ hạnh phúc hơn".
Khánh Ly cũng thổ lộ câu chuyện giữa bà và Trịnh Công Sơn còn rất nhiều tình nghĩa mà không phải ai cũng biết được. Bà kể lại những năm tháng đi hát cùng ông qua những giảng đường, một đĩa cơm ăn chung, nghèo khổ nhưng rồi khi đi qua được tất cả những hành trình trong đời, bà mới hiểu được “sống trong đời sống cần có một tấm lòng” hơn là tiền bạc. Đó là sự tử tế mà con người đối xử với nhau. Có tử tế, cuộc đời sẽ hạnh phúc, bà nói.
Sau cuộc giao lưu tại TP.HCM, ngày 15/6, nữ danh ca Khánh Ly sẽ có cuộc giao lưu cuối tại Cần Thơ và sau đó bà sẽ về Mỹ để chuẩn bị cho một đêm nhạc sẽ diễn ra tại đây.
          N.M 

Đằng sau bức ảnh cây xanh đổ rạp còn nguyên vỏ bầu bọc nilon ở Hà Nội

Trận mưa giông dị thường quét qua Hà Nội chiều tối 13/6 không chỉ mang đến tai ương thảm khốc cho Hà Nội, mà còn “gây bão” trong lòng người khi một vài bức ảnh được công bố…
Tranh cãi nảy lửa
Được đăng tải trên một diễn đàn mạng uy tín vào tối 13/6, lập tức, những bức ảnh ghi lại hiện trường cây đổ trên một vài tuyến phố nội thành đã gây sốc cho những người theo dõi.
Những bức ảnh này chụp một hàng cây mới trồng bị đổ vẫn còn nguyên vỏ bầu bọc phía ngoài gốc, được cho là tại phố Lê Duẩn và một vài con phố khác của Hà Nội.
Theo tác giả bức ảnh, anh đưa bức ảnh lên diễn đàn đơn giản chỉ để thắc mắc về kỹ thuật trồng cây. Bản thân anh cũng không biết trồng như thế là đúng hay sai.
“Thời tiểu học, em được dạy là phải bỏ cái túi nilon bọc rễ rồi mới trồng cây xuống đất.
Suốt bao năm qua em vẫn nghĩ và dạy con em làm theo như thế cho đến tận khi chứng kiến cảnh tượng này. Em hoang mang quá…!”, tác giả bức ảnh viết.
Vỏ bầu bằng nilon bị lộ ra sau khi cây này bị đổ bởi trận gió lốc
Vỏ bầu bằng nilon bị lộ ra sau khi cây này bị đổ bởi trận gió lốc. (Ảnh: Facebook Sa Phi)
Sau đó, một cuộc tranh luận sôi nổi khác nổi lên xung quanh những bức ảnh. Nhiều ngôn từ khó nghe cũng đã được thốt ra, phần lớn hướng đến những người chịu trách nhiệm trồng hàng cây này.
Những ý kiến giận dữ cho rằng, việc trồng cây thể hiện thái độ thiếu trách nhiệm của bộ phận người trồng. Bởi chính lớp nilon kia đã cản trở việc đâm rễ của cây sang lớp đất xung quanh, tách biệt cây với đất, khiến cây càng dễ bị đổ gẫy.
“Nhiều tháng đã trôi qua kể từ vụ thay cây nhưng nhìn bức ảnh này thì như thể cái cây chỉ được thả xuống hố rồi vùi đất tạm bợ, dường như không có bất cứ sự liên kết nào giữa cây và đất”, anh Nguyễn Hữu Phương (Phúc Thọ, Hà Nội) nói.
Bên cạnh những ý kiến giận dữ là những ý kiến trái chiều, cho rằng việc không gỡ bỏ vỏ bầu cũng không ảnh hưởng gì đến quá trình sinh trưởng của cây mà còn giúp cây sống tốt hơn.
Cuộc tranh luận của hàng ngàn người với hàng trăm ý kiến có nguy cơ trở thành cuộc “mạt sát quy mô lớn”, khiến người đưa bức ảnh lên diễn đàn phải quyết định hạ bức ảnh xuống.
Tuy nhiên, dư âm của cuộc tranh luận đã không thể đóng lại như mong muốn của tác giả bức ảnh. Trên mạng xã hội, những tấm ảnh biết nói lan rộng trên các fanpage và group facebook.
Tại mỗi nơi tấm ảnh được đăng tải, vẫn là các cuộc tranh luận nảy lửa.
Hình ảnh được lan rộng trên mạng xã hội facebook.
Hình ảnh được lan rộng trên mạng xã hội facebook.
“Trồng như thế thì đừng trồng”
Để tìm hiểu rõ hơn về vấn đề này, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Khánh Xuân – nguyên Viện phó Viện Quản lý rừng bền vững và Chứng chỉ rừng, nguyên Hiệu trưởng Trường Trung Cấp Lâm Nghiệp TW.
Theo ông Xuân, việc trồng cây mà để nguyên vỏ bầu bằng chất liệu không tự phân hủy như vậy là phản khoa học.
Thông thường, sau khi đánh cây để mang đi trồng ở địa điểm mới thì công nhân  thường quấn vỏ bọc bầu đất cho cây để giữ độ ẩm và giữ cho bầu đất được chắc chắn không bị vỡ.
Lúc tiến hành trồng cây, nếu là vỏ bầu tự phân hủy thì để vậy trồng sẽ không ảnh hưởng tới việc ra rễ non và sinh trưởng của cây xanh.
Tuy nhiên, nếu là các chất liệu khác thì khi trồng cây xuống thực địa phải tiến hành tháo dỡ vỏ bầu rồi mới đem trồng.
Cả hàng cây đổ lộ ra vỏ bầu bằng nilon chưa được bóc gỡ
Cả hàng cây đổ lộ ra vỏ bầu bằng nilon chưa được bóc gỡ. (Ảnh: Facebook Sa Phi)
Sau khi quan sát những bức ảnh đang là tâm điểm của những tranh luận gay gắt trên các trang mạng xã hội, vị chuyên gia hàng đầu về giống cây khá bất ngờ.
Ông khẳng định, lớp vỏ bọc dưới các gốc cây trong ảnh là túi nilon – chất liệu không những không tự phân hủy mà còn mất hàng trăm năm mới có thể phân hủy được.
Là một người có nhiều năm công tác trong ngành lâm nghiệp nên khi thấy những hình ảnh trong bức ảnh, ông tỏ ra vô cùng gay gắt.
“Nếu không phải bọc tự hủy mà là một chất liệu khác, khi trồng không tiến hành tháo bỏ là hoàn toàn sai quy trình trồng mới một cây xanh.
Để cây đạt tỉ lệ sống và phát triển nhanh khi đưa ra trồng ở nơi khác thì cần tuân thủ chặt chẽ các yêu cầu về trồng cây xanh bóng mát. Nếu trồng mà không bóc vỏ bầu thì tỉ lệ cây sống được là rất thấp.
Mà nếu có sống được thì cây cũng chậm bén rễ và phát triển chậm chạp. Trồng cây như vậy là một sự tắc trách, thiếu tinh thần trách nhiệm, làm theo kiểu đối phó cho qua chuyện”, vị này bức xúc.
Cũng theo ông Xuân, nếu cây trồng mà không được gỡ vỏ bọc bầu đất thì nước sẽ không thấm được vào bầu đất khiến cho cây lâu ra rễ non.
Do mắc vỏ bọc nên cây sẽ khó có thể hút được nước và các chất hữu cơ có trong đất.
Không gỡ bỏ lớp vỏ bầu đất thì việc tưới nước cho cây cũng là vô ích và nếu tình trạng này kéo dài cây sẽ khô héo dần và chết.
Với những cây xanh trồng lấy bóng mát, ông Xuân nhấn mạnh rằng, người trồng phải chú ý đến chất liệu của lớp vỏ bầu đất.
Nếu chất liệu bền quá thì rễ không thể đâm xuyên qua để ăn sâu vào lòng đất vì vậy cây không thể đứng vững được.
Hầu hết các cây mới trồng đều là rễ non nên tỉ lệ đâm xuyên qua vỏ bọc bầu đất là rất thấp. Hơn nữa, rễ cọc khi gặp vật cản sẽ bị uốn cong và vô tình tác dụng của nó trở thành rễ ngang.
Nếu như vậy thì cây rất dễ bị ngã đổ mỗi khi gió to.
Vị chuyên gia này đau đáu nhìn vào những tấm ảnh được lan truyền rồi nói lớn: “Trồng cây mà trồng theo kiểu như vậy thì đừng trồng!”.
Không những thế, trong việc trồng cây, nhiều người đã có những nhận định rằng, việc để vỏ bọc bầu đất như vậy sẽ giúp cây có điều kiện dần làm quen với thổ nhưỡng mới chứ không phải một cách đột ngột.
Trước những nhận định này, ông Xuân khẳng định: “Làm như thế, vô tình chúng ta lại cản trở sự phát triển một cách tự nhiên của cây. Cây xanh sẽ tự thích nghi với môi trường nếu như điều kiện đó phù hợp với nó lúc mới trồng”.
Theo ghi nhận của PV, trong đợt lốc vừa xảy ra tại Hà Nội, có nhiều cây lâu năm xanh tốt, có bộ rễ khỏe vẫn bị bật gốc. Lý giải trước thắc mắc này, ông Xuân cho rằng, do tán cây quá dày vô tình tạo thành một chiếc ô hứng gió.
“Để hạn chế cây bị đổ thì cần tường xuyên cắt tỉa bớt cành để tạo độ thoáng gió cho cây như vậy, cây sẽ ít bị bật gốc mỗi khi mưa to gió lớn” – ông Xuân nói.
Cùng trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, bà Vương Thị Mai Hương – Phó Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Thương mại và Công nghệ Bình Minh (đơn vị đã tham gia chiến dịch xã hội hóa trồng cây xanh theo lời kêu gọi của Thủ đô) cũng cho rằng, việc trồng cây như thế sai hoàn toàn với quy trình. Theo bà Hương, việc trồng cây mới mà không loại bỏ lớp vỏ bọc không tự phân hủy sẽ ảnh hưởng tới sự sống và phát triển của cây
                  Long Nhất