Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Họp mặt ĐH Làng Đông Lâm Ất Mùi 2015 


 
           
             Sáng ngày 10 tháng 3 năm Ất Mùi – ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (28/4/2015) – theo thông lệ, hội Đồng hương Làng Đông Lâm khu vực phía Nam đã tổ chức họp mặt hằng năm tại nhà hàng Song Sinh, số 984 Tỉnh lộ 43, Phường Bình Chiểu, Quận Thủ Đức, Tp.HCM.

            Đến dự có đông đủ bà con đồng hương Làng Đông Lâm đang sinh sống và làm việc tại Tp.HCM và các tỉnh thành lân cận. Đặc biệt giới trẻ chiếm đa số áp đảo – trong đó có khá nhiều các em thiếu niên và nhi đồng theo gia đình đến tham dự. Về phía quan khách có đại biểu hội Đồng hương huyện Phong Điền và đại biểu một số làng  bạn thuộc huyện.

            Sau phần phát biểu và trao tặng tiền cho quỹ Khuyến học của ông Nguyễn Văn Thái, một đồng hương thuộc hàng kỳ lão của làng Đông Lâm, là phát biểu chúc mừng ngày họp mặt của ông Nguyễn Thanh Mạo, phó chủ tịch hội, đại diện ban chấp hành hội Đồng hương huyện Phong Điền tại Tp.HCM và các tỉnh lân cận. Nội dung còn lại tập trung vào việc vận động tài chính xen kẻ với văn nghệ “cây nhà lá vườn” để thành lập quỹ Khuyến học cho con em sinh viên, học sinh Làng Đông Lâm. Kết quả, qua ghi nhận ban đầu, đã đạt được con số rất đáng khích lệ.

            Buổi họp mặt đã tạo được một bầu không khí phấn khởi, đông vui, thắm thiết tình đồng hương và mang lại nhiều triển vọng cho tương lai của hội. Sau đây là một số hình ảnh tiêu biểu ghi nhận được tại buổi họp mặt: (hình ảnh đầy đủ hơn sẽ được lưu vào “thư viện hình” với tiêu đề “Họp mặt Đông Lâm 2015”).




























































 


Phóng viên từng phỏng vấn Dương Văn Minh vào những ngày cuối của chiến tranh Việt Nam


Phóng viên từng phỏng vấn Dương Văn Minh vào những ngày cuối của chiến tranh Việt Nam

A- A+ ‹Đọc›
"


Ông sẽ lên làm tổng thống chứ? ông có sẵn sàng không?", Carl Robinson cố gắng chen vào để hỏi Dương Văn Minh, tướng của chính quyền Việt Nam Cộng hòa khi đó đang đứng trước khả năng lên làm tổng thống.


 CLICK TO SEE MORE 

Ông Carl Robinson, bên phải, có cuộc phỏng vấn chớp nhoáng với Dương Văn Minh, tổng thống cuối cùng của chính quyền miền Nam. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Ông Carl Robinson, bên phải, có cuộc phỏng vấn chớp nhoáng với Dương Văn Minh, tổng thống cuối cùng của chính quyền miền Nam. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Cuộc phỏng vấn ngắn ngủi diễn ra ở cổng sau biệt thự của tướng Dương Văn Minh vào cuối tháng 4/1975. Khi đó, ông Minh chỉ nói "vẫn đang chờ, để chờ xem".
Chia sẻ với Báo, ông Robinson cho biết lúc đó các tổng thống của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, Nguyễn Văn Thiệu và Trần Văn Hương lần lượt từ chức sau khi quân Mỹ rút đi, Dương Văn Minh đứng trước khả năng nắm giữ vị trí quan trọng đó nhưng "ông ta tỏ ra lưỡng lự". Ông Minh nhậm chức tổng thống nhưng chỉ duy trì được 3 ngày, từ 28/4 rồi sau đó đọc lời tuyên bố đầu hàng trước quân Giải phóng trưa ngày 30/4/1975.
"Cách trả lời của Dương Văn Minh cho thấy ông ta khá do dự trước quyết định gánh vác vị trí tổng thống", Robinson nhận định.
Tuổi 20 đầy hoài bão ở đồng bằng sông Cửu Long
Carl Robinson đến Gò Công, Tiền Giang, đầu năm 1964, sau khi vừa học xong ở Hong Kong, Trung Quốc. "Tôi đến làm việc cho Cơ quan Phát triển quốc tế Mỹ USAID với chương trình họ gọi là "chiếm lĩnh trái tim và tâm trí". Ở tuổi 21, tôi tràn đầy lý tưởng", Robinson nói.
Công việc chính của ông khi đó là cùng đồng nghiệp tới các ngôi làng ở Gò Công, thậm chí tới cả Kiến Hòa, Bến Tre để giúp người dân xây cầu, xây trường học, trạm xá, các dự án điện và cải thiện đời sống kinh tế. Với suy nghĩ khá "ngây thơ" là tới giúp người dân, Robinson không hề lo sợ bất trắc hoặc ai đó sẽ làm hại mình.
Tuy nhiên thời gian đó không kéo dài lâu. Ông dần dần nhận ra chính quyền Việt Nam Cộng hòa không quan tâm đến người dân thực sự, họ không nhiệt huyết như ông tưởng, "họ chỉ tìm cách bớt xén tiền của USAID để tư túi". Điều thứ hai khiến Robinson thất vọng là sự can dự của Mỹ vào cuộc chiến ở miền Nam Việt Nam, đưa quân đội tới và dùng chất độc da cam.
"Tôi quyết định rời USAID sau chiến dịch Mậu Thân năm 1968, hành động đó có thể coi là sự phản đối của tôi với cách Mỹ can dự trong cuộc chiến, họ hành động không đúng", Robinson kể.
Mặc dù mang sự thất vọng lớn, nhưng bù lại, Robinson lại có cơ duyên gặp một cô gái Tiền Giang tên Kim Dung, người sau này theo ông lên Sài Gòn và họ tổ chức đám cưới năm 1969.
Thời gian đó cũng đánh dấu bước ngoặt khác của cuộc đời ông, khi trở thành phóng viên của AP. Mặc dù từng đưa tin ở chiến trường Lào và Campuchia và không ít lần đối diện hiểm nguy, Robinson không đưa tin chiến trận ở Việt Nam mà chú trọng hơn đến những bài nhìn nhận cuộc chiến từ góc độ chính trị. "Quan hệ giữa Mỹ, Trung Quốc, Nga, và Việt Nam không hề đơn giản. Đối ngoại không phải là trò dễ chơi", ông nhận định.
Robinson năm 1970 còn góp phần gây nên sự rúng động tại Washington khi đăng tải bài phỏng vấn Don Luce, nhà báo Mỹ trực tiếp đến Côn Đảo chứng kiến sự tồn tại của chuồng cọp, nơi giam giữ các tù nhân chính trị và sử dụng các hình thức tra tấn từ thời trung cổ. "Ban đầu tôi không để ý đến độ nghiêm trọng vì tài liệu rất nhiều và phức tạp. Nhưng sau này tôi rất mừng vì góp phần thuyết phục Mỹ ngừng sử dụng hình thức tra tấn đó", Robinson nói.
Ông Robinson cùng vợ và ba con hồi năm 1978. Ảnh: NVCC
Hóa giải bằng những chuyến đi
Nhớ lại thời khắc cuối tháng 4 năm 1975, Robinson cho biết gia đình ông cuối cùng đã quyết định rời khỏi Sài Gòn, vợ và hai con ông đã đến Bangkok, Thái Lan, chờ ông ở đó. Chiều ngày 29/4, Robinson đưa em vợ và cháu lên máy bay của Mỹ ở sân bay Tân Sơn Nhất để bay ra tàu đỗ ngoài khơi.
"Khi đứng trên điểm cao nhất của con tàu trông vào phía bờ, tôi bật khóc vì sau 11 năm ở Việt Nam, cuối cùng tôi lại phải ra đi như thế. Cảm giác như tôi đã mất cả cuộc đời ở đó, tôi không thể trở về nhà nữa", Robinson chia sẻ.
Ông cùng gia đình trở về Mỹ được hai năm thì hãng AP cử ông đến Sydney, Australia, làm thường trú. Nhưng chỉ một năm sau, ông rời vị trí này vì không thể tập trung làm việc. Đến năm 1995, Robinson quyết định trở về Sài Gòn sau 20 năm xa cách.
"Lần đầu tiên, tất cả những ký ức cay đắng biến mất, cảm giác trở về nhà thật tuyệt vời", Robinson nói.
Ngay sau đó, ông bắt tay vào tổ chức một công ty du lịch, chuyên đưa các cựu chiến binh Việt Nam và Australia về thăm Việt Nam. Trong đó có những người từng thuộc lực lượng 50.000 lính Australia tham chiến, đặt tại Bà Rịa - Vũng Tàu. Các cựu chiến binh đi cùng vợ để có thể hiểu được một phần đời của họ ở Việt Nam.
"Tôi muốn giúp những người này có được trải nghiệm như của mình, chúng tôi có những ký ức tồi tệ mà có thể gọi là Rối loạn stress sau chấn thương (PTSD). Điều tốt đẹp nhất đến với tôi là khi trở lại chính nơi những gì đã xảy ra. Tôi không còn cảm giác cay đắng nữa", Robinson cho hay.
Khi nghiên cứu về lịch sử Việt Nam sâu hơn, ông nhận ra mình cũng chỉ là "một giọt nhỏ trong tiến trình đó". Giờ đây Việt Nam là một xã hội hiện đại, đang phát triển.
"Em vợ tôi, một Việt kiều, gần đây đi lại giữa Australia và Việt Nam nhiều lần vì cậu ấy đang xúc tiến một dự án về năng lượng mặt trời. Có một thế hệ những người Việt trẻ ở Australia có nền tảng giáo dục tốt đang trở về Việt Nam". Theo ông Robinson, hầu hết những người Việt rời Sài Gòn sau năm 1975 mà ông biết đều trở về quê hương, "họ làm điều đó khi nghĩ về con cháu mình".
Tự nhận mình là một người "rất Việt Nam", Robinson cho hay hiện nay gia đình ông ở Australia vẫn giữ nếp sinh hoạt truyền thống của người Việt. Vợ chồng ông ở cùng con và cháu. "Vợ tôi nấu nướng còn tôi trông ba đứa cháu", ông hào hứng khoe. Ông cũng hỗ trợ các cháu nhà vợ còn ở Gò Công, Tiền Giang mở cửa hàng kinh doanh nhỏ, chẳng hạn như một beauty salon. Những người này mỗi khi gặp đều gọi ông là "ông Năm, hoặc bác Năm", theo cách gọi của người miền Tây.
"Nhiều người Mỹ và người Việt giờ đây không nặng nề về quá khứ nữa. Chúng ta không thể cứ sống mãi với những kỷ niệm cay đắng, chẳng có lý gì để mắc kẹt mãi trong đó cả", Robinson nói.
Robinson đang tham gia chuyến thăm TP HCM nhân kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam 30/4. Ảnh: Việt Anh


Tin tức nguồn: http://www.xaluan

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

"Đu cây", leo dốc, chen lấn nghẹt thở tại lễ hội Đền Hùng

 Để thoát khỏi cảnh chen lấn đến nghẹt thở ở mọi ngả đường lên các đền của Khu di tích lịch sử Đền Hùng (Phú Thọ), nhiều người đã liều mình bám vào những cành cây, leo lên các con dốc cao và trơn trượt, bất chấp nguy hiểm.

Trước cổng chính Đền Hùng chật cứng người
Trước cổng chính Đền Hùng chật cứng người
Để thoát cảnh chen lấn, cả gia đình cùng liều mình leo dốc...
Để thoát cảnh chen lấn, cả gia đình cùng liều mình leo dốc...
Sáng nay 28/4 (tức mùng 10/3 âm lịch), đúng ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, lượng người dân và du khách đổ Đền Hùng rất đông.
Theo ghi nhận của PV Dân trí, vào lúc 9h sáng nay, ngay khi đoàn đại biểu lãnh đạo Đảng, Nhà nước kết thúc nghi lễ Dâng hương tưởng nhớ các Vua Hùng, Ban tổ chức Lễ hội Đền Hùng đã mở rào chắn và cho nhân dân di chuyển lên các đền của Khu di tích để dâng hương. Lượng người quá đông khiến mọi ngả đường lên các đền đều rơi vào tình trạng quá tải, dòng người phải di chuyển trong cảnh chen lấn nghẹt thở để có thể lên được Đền Hạ, Đền Trung, Đền Thượng, Đền Giếng…
Bà Bưng trên đường lên Đền Thượng
Bà Bưng trên đường lên Đền Thượng
Trao đổi với PV Dân trí, bà Nguyễn Thị Bưng (84 tuổi, ở Hưng Yên) cho biết: “Tôi năm nào cũng lên Đền Hùng để dâng hương tưởng nhớ tới các Vua Hùng. Mặc dù leo cũng mệt nhưng tôi vẫn quyết tâm leo đến nơi. Ở nhà tôi cũng nhắc nhở con cháu là phải biết ơn ông bà, các bậc sinh thành ra mình và cội nguồn dân tộc. Vì vậy, năm nào các con tôi cũng đưa tôi đi Đền Hùng”.
Đến 12h30 trưa cùng ngày, dòng người vẫn tiếp đổ các điểm di tích của Đền Hùng. 
Sân Trung tâm Đền Hùng gần như không còn chỗ trống

Sân Trung tâm Đền Hùng gần như không còn chỗ trống
Sân Trung tâm Đền Hùng gần như không còn chỗ trống
Mọi ngả đường đều nêm chặt người

Mọi ngả đường đều nêm chặt người

Mọi ngả đường đều nêm chặt người
Mọi ngả đường đều "nêm" chặt người
Tràn cả ra 2 bên đường
Tràn cả ra 2 bên đường
Thanh niên tình nguyện gác chắn ngăn không cho người dân đi tắt
Thanh niên tình nguyện gác chắn ngăn không cho người dân đi tắt
Người phụ nữ bế con đi xuống ngược đường rất vất vả.
Người phụ nữ bế con đi xuống ngược đường rất vất vả.
Đền Thượng chật cứng người
Đền Thượng chật cứng người
Vất vả mới lên tới nơi để dâng hương...
Vất vả mới lên tới nơi để dâng hương...
Không chịu được không khí ngột ngạt, chen lấn, oi bức, nhiều người đã liều mình bám vào những cây cỏ ven đường, leo lên nhưng vách núi dốc và khá trơn trượt để nhanh chóng lên dâng hương. Không chỉ có người lớn, mà có những em nhỏ cũng theo bố mẹ cùng leo. Chứng kiến cảnh này, nhiều người rất ái ngại bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến tai nạn nguy hiểm.

Các em nhỏ cũng leo dốc

Các em nhỏ cũng leo dốc
Các em nhỏ cũng leo dốc
Cây cỏ bên đường gục ngã vì nhiều người cố tình leo dốc

Cây cỏ bên đường gục ngã vì nhiều người cố tình leo dốc
Cây cỏ bên đường "gục ngã" vì nhiều người cố tình leo dốc
Ban Tổ chức cho biết, năm nay đã lắp đặt thêm lưới thép B40 và bố trí lực lượng an ninh đứng gác tại các vị trí đường dốc nguy hiểm để ngăn người dân có ý định leo lên. Tuy nhiên, ở những đoạn không có người canh gác, nhiều người vẫn liều mình tìm lối đi tắt nguy hiểm.
Nguyễn Dương

Triệu người như thác đổ về Đền Hùng ngày giỗ Tổ

Thứ Ba, ngày 28/04/2015 11:23 AM (GMT+7)
Sáng nay, mồng 10 tháng 3 âm lịch, hàng triệu du khách thập phương đã đổ về Lê hội Đền Hùng (Phú Thọ), dâng hương tưởng nhớ các vua Hùng.
8h sáng, dòng người đổ về Khu di tích Đền Hùng mỗi lúc một đông, kiên trì nhích từng bước nhỏ để lên núi Ngĩa Lĩnh nơi đặt các đền thờ vua Hùng
Dòng người đứng nối dài từ Quảng trường Hùng Vương lên cổng đền
Mọi ngả đường dẫn lên Đền Thượng đều kín mít người
Ngày hôm nay, 10.3 âm lịch, có khoảng gần 3 triệu du khách đổ về đây.
 8h30 sáng, sau phần nghi lễ của Ban tổ chức, người dân bắt đầu lên núi Nghĩa Lĩnh, thắp hương. Tuy nhiên, lượng người đổ về cổng đền quá đông khiến lực lượng an ninh phải làm việc vất vả để ngăn dòng người ùn ùn đổ lên một lúc.
 Một số người không chịu nổi sức ép từ phía dưới lên, phải tìm cách thoát ra ngoài.
Méo mặt giữa đám đông
 Nhiều em nhỏ khóc thét trước biển người xô đẩy nhau.
Toát mồ hôi, mệt mỏi khi vượt qua được đám đông.
 Dù được cõng lên cao nhưng trước sức ép khủng khiếp của dòng người khiến các em hoảng sợ.
Nghẹt thở giữa đám đông.

Lực lượng an ninh phải đứng ngăn cho từng tốp người đi lên
 Triệu người như thác đổ về Đền Hùng ngày giỗ Tổ - 13

 Cầm cả dép để chen nhau lên.

 Quát tháo nhau trong lễ hội
Video: Biển người đổ về Đền Hùng ngày Giỗ Tổ
 

Theo Hồng Phú - Nguyễn Đức (Danviet.vn

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015


Trung Quốc điên cuồng xây dựng thêm 2 sân bay trái phép ở Trường Sa

The Diplomat ngày 25/4 đưa tin, tốc độ, quy mô và cường độ xây dựng đảo nhân tạo (bất hợp pháp) của Trung Quốc hiện nay ngoài quần đảo Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam) là chưa từng có. Hoạt động xây dựng điên cuồng của Trung Quốc là một minh chứng về ý đồ bành trướng trên Biển Đông cũng như năng lực theo đuổi các dự án lớn thực hiện tham vọng (phi pháp) của họ.

Kết quả hoạt động này sẽ là sự mở rộng đáng kể lực lượng quân sự (bất hợp pháp) của Trung Quốc ở Biển Đông mà The Diplomat cho rằng có thể "nhấn chìm" các quốc gia yêu sách nhỏ hơn. Hình ảnh vệ tinh độ phân giải cao chụp ngày 17/4/2015 cho thấy, trong khoảng 10 tuần qua Trung Quốc đã xây dựng gần xong hòn đảo nhân tạo trên bãi đá Xu Bi trong quần đảo Trường Sa.

Ảnh chụp từ vệ tinh ngày 17/4/2015 đảo nhân tạo và đường băng phi pháp Trung Quốc xây dựng trên đá Xu Bi, Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam.


Kích thước và hình dạng của hòn đảo nhân tạo đang được tiến hành tương thích với một đường băng dài khoảng 3.300 mét, tương tự như chiều dài đường băng nước này đã xây dựng (bất hợp pháp) trên đá Chữ Thập trước đó. Theo các nhà phân tích quân sự, đường băng mới ở Xu Bi có thể hỗ trợ hầu hết các loại chiến đấu cơ của không quân trong hải quân và không quân Trung Quốc.

Gần đây nhất, ngày 6/2/2015 ở khu vực bãi đá Xu Bi chỉ có 2 vị trí nhỏ Trung Quốc nạo vét, đắp đất được phát hiện. Nhưng chỉ tính đến ngày 17/4/2015 Trung Quốc đã tạo ra được một diện tích bồi lấp 2,27 km vuông, tương đương với đảo nhân tạo mà Bắc Kinh xây dựng ở Chữ Thập.
Ảnh chụp vệ tinh ngày 13/4/2015 đảo nhân tạo Trung Quốc xây dựng phi pháp trên đá Vành Khăn, quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam.


Một sự khác biệt đáng chú ý giữa sự tích tụ quân sự của Trung Quốc ở đá Chữ Thập so với đá Xu Bi là Chữ Thập có một cổng mới khá lớn và một đường băng, nhưng không có cầu cảng hải quân tàm cỡ như được nhìn thấy trong hình ảnh mới ở Xu Bi. Tại bãi đá Xu Bi, mép rặng san hô phía Nam bãi đá này đang được mở rộng và quây lại gần hoàn tất tạo thành vòng cung bảo vệ đúng nghĩa của nó.


Ngoài ra hoạt động bồi lấp vẫn tiếp tục mở rộng trên điểm cực Nam của bãi đá Xu Bi có thể nhằm mục tiêu hình thành cảng biển. Sân bay thứ 3 cũng đang manh nha hình thành trên đá Vành Khăn phía Đông quần đảo Trường Sa cũng đang được bồi lấp nhanh chóng với diện tích 2,42 km vuông tính đến ngày 13/4/2015 từ chỗ hầu như không có vị trí nào nhô lên mặt nước cách đây vài tháng.

Tàu thuyền Trung Quốc đang bơm cát bồi lấp phi pháp ngoài đá Vành Khăn, ảnh chụp ngày 13/4/2015.

Hình ảnh vệ tinh cho thấy ít nhất có 23 tàu hút bùn hoạt động ở đá Vành Khăn tính đến 13/4 cùng ít nhất hai chục tàu xây dựng trong đầm phá hình thành bởi rặng san hô vòng cung bãi Vành Khăn. 28 xe trộn bê tông và xe tải cũng có thể được nhìn thấy ngoài hàng chục xe tải lớn và hàng chục xe ủi.

Như vậy đá Chữ Thập, Xu Bi và Vành Khăn là 3 trong 7 bãi đá ở quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam bị Trung Quốc cất quân xâm lược và chiếm đóng trái phép từ năm 1988, 1995 đến nay đã và đang bị Trung Quốc cải tạo phục vụ cho các mục đích quân sự và hình thành sân bay. 

Hình ảnh chụp từ vệ tinh đá Vành Khăn, quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam 2 thời điểm, ngày 17/2/2015 và 13/4/2015.
Theo nguồn : giaoduc.net.vn

Tâm thư thủ khoa gửi Bộ trưởng Giáo dục về sự 'thay đổi luẩn quẩn'

Đỗ Duy Hiếu (sinh năm 1987) được biết đến với câu chuyện đời như cổ tích. Anh vươn lên từ đôi nạng gỗ, trở thành thủ khoa đầu ra Đại học Khoa học Tự nhiên (Đại học Quốc gia Hà Nội) năm 2013.

Duy Hiếu từng được vinh danh gương mặt trẻ tiêu biểu Đại học Quốc gia 2013, Giải nhất tài năng khoa học trẻ Việt Nam 2013. Hiện anh làm việc tại Viện Toán học.

Ngày 23/4, chàng trai này viết tâm thư với những ý kiến, đề xuất thẳng thắn gửi Bộ trưởng GD&ĐT về hàng loạt thay đổi trong thời gian qua. Chia sẻ của anh trên Facebook cá nhân hút hơn 1.000 lượt like (thích) và hàng trăm bình luận.

Không thể chịu nổi

Mở đầu thư, Duy Hiếu đặt câu hỏi: "Đến hôm nay, cháu cũng như rất nhiều giáo viên, phụ huynh, học sinh hầu như không thể chịu nổi vì có quá nhiều cải cách. Thay đổi liệu có cần thiết hay không? Liệu có giúp cho giáo dục nước nhà tốt lên hay không?".

Anh cho rằng, thông tin từ năm 2018 sẽ áp dụng chương trình - sách giáo khoa mới như giọt nước tràn ly. Điều đó khiến anh có động lực viết thư vì không thể làm ngơ trước tình trạng thường xuyên đổi mới như hiện nay.

Duy Hiếu tâm sự: "Đã gần 9 năm cuộc đời xô đẩy cháu trở thành giáo viên luyện thi đại học. Năm nào, cháu, phụ huynh và học sinh cũng luôn thấp thỏm lo âu vì có quá nhiều thay đổi. Năm nay sẽ tuyển sinh như thế nào? Liệu có thi đại học nữa không?".

Đỗ Duy Hiếu được Bộ trưởng GD&ĐT tặng hoa khen ngợi.

Cụ thể, chàng thủ khoa đã chỉ ra hàng loạt những thay đổi về hình thức thi trong hơn 10 năm qua.

"Năm 2001 trở về trước, mỗi trường có phương án tuyển riêng. Năm 2002, phương án tuyển chung. Năm 2013 lại phương án tuyển riêng. Sự thay đổi là vòng luẩn quẩn khi sau đó lại về vạch xuất phát. Vậy thay đổi để làm gì?"

"Năm 2006 trở về trước thi tự luận. Năm 2007 thi trắc nghiệm. Cháu đã xây dựng nhiều công thức giải nhanh Vật lý, Hóa học để đối phó cách thi mới đến nỗi nhiều học sinh không hiểu gì, học như vẹt vẫn thi được 7 điểm Vật lý".

"Mới năm ngoái, có quá nhiều thay đổi khi thi liên thông phải chung với đại học. Vậy mà năm nay, thi liên thông lại tách riêng. Có lẽ, khả năng của cháu có hạn. Cháu không thể cập nhật nhanh và thấu đáo những thay đổi đó. Cho đến tận thời điểm này, cháu vẫn chưa hiểu được hình thức thi đại học và xét tuyển như thế nào"..

Thay đổi sách giáo khoa

Bên cạnh sự thay đổi về hình thức thi, sách giáo khoa là vấn đề được chàng trai quan tâm. "Mấy năm trước, bộ sách cũ lại được thay đổi, thêm – bớt một vài phần, thay đổi ký hiệu. Theo cháu, điều đó không thể khiến nền giáo dục nước nhà tốt hơn. Mới đây, cháu lại nghe tin chúng ta bỏ ra một đống tiền để đổi bộ sách mới".

Từ đây, Đỗ Duy Hiếu cho rằng, nguồn gốc của vấn đề không nằm ở quyển sách giáo khoa. Điều quan trọng là chất lượng giáo viên.

Anh kể lại câu chuyện: "Mỗi lần bạn bè cháu được đi dạy, câu đầu tiên trước khi chúc mừng là hết bao nhiêu tiền?. Sự tiêu cực này dẫn đến việc bộ sách giáo khoa có thay đổi trăm, nghìn lần đi nữa vẫn không làm cho nền giáo dục tiến bộ".

Cấm thi vào lớp 6

Trước vấn đề tuyển sinh vào lớp 6 đang "nóng", Duy Hiếu không phản đối, cũng không đồng tình. Tuy nhiên, anh cho biết, lý do Bộ GD&ĐT đưa ra để chấn chỉnh tình trạng dạy thêm, học thêm đối với giáo dục tiểu học là không hợp lý.

"Chỉ có 5 - 10% học sinh học thêm để thi vào trường chuyên, lớp chọn. Vậy bác cấm thi chỉ để giải quyết 5 - 10% của vấn đề? Phần lớn phụ huynh cho con học thêm bậc tiểu học vì muốn có cơ hội phát triển khả năng thông qua giáo viên tốt hơn ở trường. Nguyên nhân ở đây là do cách tuyển giáo viên. Nếu trường nào cũng có nhiều giáo viên dạy giỏi, nổi tiếng như trường THPT chuyên Hà Nội – Amsterdam, thì bác cho tiền học sinh cũng không đi học thêm", thủ khoa này viết.

Cuối thư, chàng trai đề xuất: "Tại sao bác không có chính sách thu hút nhân tài? Những sinh viên sư phạm là thủ khoa, có giải quốc gia, quốc tế nếu có khả năng sư phạm tốt nên tuyển thẳng. Theo cháu, nếu làm điều đó thì 10 năm nữa, nền giáo dục Việt Nam sẽ tự đi lên".

Nội dung bức thư  chàng thủ khoa gửi bộ trưởng bộ giáo dục : 

Bác... kính mến!

Đến hôm nay, cháu cũng như rất nhiều giáo viên, phụ Huynh, học sinh đã gần như không thể chịu nổi vì có quá nhiều cải cách, có quá nhiều thay đổi mà cháu tự hỏi liệu thay đổi đó có cần thiết hay không? Liệu nó có thể giúp cho giáo dục nước nhà tốt lên được hay không?

Hôm nay đọc được quyết định đổi mới bộ sách giáo khoa (SGK), cũng như giọt nước cuối cùng để tràn ly bác ạ, cháu không thể làm ngơ trước tình trạng thường xuyên đổi mới hiện nay được nữa. Dẫu biết rằng cháu có nói bác cũng chẳng nghe thấy đâu, nhưng vì là một người còn yêu nước, cháu không thể không nói.

Đã gần 9 năm cuộc đời xô đẩy, cháu trở thành một giáo viên luyện thi Đại học bất đắc dĩ, nhưng năm nào cũng vậy, cháu, Phụ Huynh và học sinh luôn thấp thỏm lo âu vì có quá nhiều thay đổi, không biết năm nay sẽ thi thế nào? Liệu có thi Đại học nữa hay không?

Năm 2002 trở về trước, mỗi trường có phương án tuyển riêng, từ 2002 phương án tuyển chung, rồi 2013 lại phương án tuyển riêng, cứ như 1 vòng luẩn quẩn bác ạ. Thay đổi mấy năm lại quay trở lại vạch xuất phát thì thay đổi để làm gì?

Năm 2006 trở về trước đang thi tự luận, rồi từ năm 2007 quay sang trắc nghiệm làm cháu phải tự xây dựng một đống công thức giải nhanh Vật lý, học một loạt các phương pháp giải nhanh Hóa học để đối phó với cách thi mới, đến nỗi nhiều học sinh không hiểu cái gì, cứ đọc như một "con vẹt" mà vẫn thi được 7 điểm Lý. Thậm chí năm ngoái cháu có nhiều học sinh kém quá, cháu chỉ dạy có 1 câu “khẩu quyết” cũng có thể khiến nhiều học sinh đậu các trường top trung bình.

Mới năm ngoái thôi, thi Đại học có thay đổi khá nhiều, thi liên thông phải thi chung với kì thi Đại học. Vậy mà năm nay lại thay đổi, cháu nghe nói liên thông năm nay lại không phải thi chung nữa. Nói chung, có lẽ khả năng của cháu có hạn, nên cháu không thể nào cập nhật nhanh và cập nhật hết những thay đổi và thay đổi đó bác ạ. Cho đến năm nay thì đến tận thời điểm này cháu vẫn chưa hiểu được hình thức thi Đại học và xét tuyển thế nào.

Mấy năm trước, các giáo viên đang dạy theo bộ sách cũ, lại phải thay đổi, thêm một vài phần, bớt một vài phần, thay đổi kí hiệu mà theo cháu việc đó không thể làm cho nền giáo dục nước mình tốt hơn bác ạ. Ấy vậy mà bộ SGK ấy mới thay đổi đồng loạt, bộ sách lớp 12 mới sử dụng được 7 lần. Hôm nay, cháu lại nghe tin bác bỏ ra một đống tiền để đổi bộ sách mới.

Có những năm, cháu còn lo sợ các Mẹ Việt Nam Anh Hùng đến xin học thì cháu không biết có nên nhận không, vì các cụ tuổi đã cao, mắt đã mờ, lại sinh vào cái thời kì cơm chưa có mà ăn (1/1/1945) thì làm sao mà học chữ được. Các cụ đến xin học mà không nhận dạy cũng dở, mà nhận dạy thì không biết phải dạy như thế nào. Cháu rơi vào tình trạng đó cũng vì bác đã ưu tiên cho các mẹ những 2 điểm thi Đại học, thế rồi may sao quyết định đó bác cũng bỏ sớm.

Thôi, cháu nói quá nhiều rồi, nếu mà ngồi đây liệt kê các vấn đề thì có lẽ không biết đến bao giờ mới xong. Vì vậy cháu sẽ đi đến 2 vấn đề chính:

Thứ 1, thay bộ sách giáo khoa: Không hiểu các bác không biết, hay cố tình không hiểu. Gốc rễ của vấn đề đâu nằm ở quyển SGK. Vấn đề nằm ở chất lượng giáo viên mà các bác tuyển. Cứ mỗi lần có đứa bạn nào của cháu được đi dạy, câu đầu tiên trước khi chúc mừng nó là câu "Hết bao nhiêu?". Các bác có biết giáo dục Việt Nam hiện này đã tiêu cực đến tận cùng ngõ ngách rồi không? Với tình trạng như vậy, thì cho dù bác có thay đổi hàng trăm, hàng nghìn lần SGK thì chất lượng giáo dục vẫn kém.

Thứ 2, cấm thi lớp 6: Cháu không phản đối, cũng không đồng tình với việc cấm thi lớp 6, bởi theo cháu thi hay không thi đều có thể đưa ra được lý do không tồi. Tuy nhiên, lý do mà các bác đưa ra để cấm thi thì quá không hợp lý.

Với lý do để xử lý vấn đề học thêm thì trên cương vị là một giáo viên chuyên dạy thêm cháu khẳng định với bác có đến 90% học sinh đi học thêm không phải vì thi trường chuyên, lớp chọn, mà số học sinh học để thi trường chuyên chỉ chiếm 5%-10% thôi.

Như vậy nếu bác cấm thi thì mới giải quyết được 5%-10% của vấn đề. Phần lớn Phụ huynh muốn cho con đi học thêm ở Tiểu học vì muốn con mình có thêm cơ hội phát triển khả năng thông qua các giáo viên tốt hơn ở trường bác ạ. Vậy nguyên nhân do đâu? Nguyên nhân lại là do cách tuyển giáo viên thôi bác ạ. Nếu trường nào giáo viên cũng giỏi như những giáo viên dạy thêm nổi tiếng, trường nào giáo viên cũng như trường Amsterdam, thì khi đó bác có cho tiền học thêm thì học sinh cũng sẽ không đi học thêm nữa.

Nhiều lúc cháu luôn tự hỏi, tại sao các bác không có chính sách thu hút nhân tài. Ví dụ: Những sinh viên sư phạm là Thủ Khoa, có giải quốc gia, quốc tế… nếu có khả năng sư phạm tốt thì các bác cứ tuyển thẳng thì có lẽ không tốn một đồng nào thì 10 năm nữa giáo dục Việt Nam tự đi lên thôi