Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

VƯỢT QUA "ĐÊM DÀI" ĐÓI KÉM - KỲ 7:

  VƯỢT QUA "ĐÊM DÀI" ĐÓI KÉM - KỲ 7:

​Thương vụ đặc biệt: bán vàng!


Sau loạt bài “Câu chuyện 16 tấn vàng ngày 30-4-1975” đăng trên Tuổi Trẻ tháng 4-2006, nhiều bạn đọc đã đặt câu hỏi: 16 tấn vàng của chính quyền Sài Gòn để lại được sử dụng thế nào? .
​Thương vụ đặc biệt: bán vàng!
Những đoạn liên quan đến việc bán 40 tấn vàng trong cuốn sách Lịch sử Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam 
Nguyên thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN Lữ Minh Châu đã trả lời câu hỏi này: “Nó đã được bán ra quốc tế trong tổng số hơn 40 tấn vàng để giải quyết những vấn đề khó khăn cấp bách của quốc gia, trong đó có miếng ăn của người dân”.
Đến nay những người trong cuộc vẫn còn nhớ rất rõ thương vụ đặc biệt này.
Qua kênh Liên Xô
“Chuyến hàng đầu tiên rời Hà Nội ngày 1-12-1979, số lượng 101 hòm, nặng 4.455kg... Sau đó là những hợp đồng giao vàng tái chế, vay mượn, cầm cố bán vàng với số lượng hơn 40 tấn, thu được trên 500 triệu USD”- đó là một đoạn trích phát biểu của ông Nguyễn Văn Dễ, nguyên tổng giám đốc Ngân hàng Vietcombank, được ghi lại trong cuốn Lịch sử Ngân hàng Ngoại thương VN.
Trao đổi trực tiếp với người viết, ông Dễ tâm sự sau năm 1975 VN rất cần ngoại tệ để giải quyết những nhu cầu cấp bách của quốc gia như mua lương thực, nguyên liệu, trả nợ quốc tế đến hạn phải trả... Đặc biệt là miếng ăn của người dân thiếu hụt đến mức phải ăn trực tiếp cả hạt bo bo chưa kịp xay xát, loại lúa mì, lúa mạch phẩm cấp thấp. Các lãnh đạo chủ chốt của Chính phủ đều phải dành nhiều thời gian chạy gạo cho thấy tình hình hết sức khẩn cấp...
Để tháo gỡ các vấn đề này, nội lực nông nghiệp trong nước lúc ấy không đáp ứng nổi, đòi hỏi phải trông ra nguồn lương thực quốc tế. Nhưng có mua nợ thì cũng phải trả, và lấy ngoại tệ ở đâu ra? Giải pháp khả thi nhất bấy giờ là bán vàng lấy ngoại tệ. Tuy nhiên, thương vụ đặc biệt này hoàn toàn không đơn giản như nhiều người nghĩ, kể cả một số cán bộ cấp cao. Bởi nguồn vàng của miền Nam thì có nhưng lại “kẹt” ở xuất xứ của VN cộng hòa, nhất là lại đang trong giai đoạn cấm vận gay gắt của Mỹ.
Cuốn Lịch sử Ngân hàng Ngoại thương ghi lại: “Kho vàng lúc ấy như sau: ngoài số vàng không đáng kể của miền Bắc (đơn vị tạ), Ngân hàng Nhà nước đã tiếp nhận vàng của chính quyền Sài Gòn và vàng của các nguồn khác. Cơ cấu của kho vàng rất không “đồng bộ”: vàng thỏi của Anh mỗi thỏi nặng 12,7kg, vàng thỏi của Mỹ mỗi thỏi nặng 10kg. Các thỏi đều có mã riêng, nhãn hiệu, xuất xứ. Ngoài vàng thỏi còn có các loại vàng lá Kim Thành, các loại vàng vụn (kể cả nhẫn, vòng, kiềng)".
"Ban đầu những người có trách nhiệm đều nghĩ đơn giản: ta có vàng, đem bán lấy ngoại tệ, việc đó đâu có khó. Nhưng ngay tại phiên giao dịch đầu tiên có tính chất thăm dò với Liên Xô, các bạn Liên Xô cho biết hàng hóa trên thị trường vàng quốc tế phải là những thỏi vàng chuẩn của Anh, Mỹ hoặc Liên Xô. Các loại vàng thỏi Anh, Mỹ... có xuất xứ tại VN không thể tiêu thụ trên thị trường vì có quá nhiều rủi ro do chính sách cấm vận của Mỹ đối với VN”.
Nhắc lại thế bí này, ông Dễ kể VN và Liên Xô đã bàn bạc với nhau và thống nhất phải tái chế vàng theo tiêu chuẩn của Liên Xô, mỗi thỏi 1kg. Khoảng cuối năm 1979, theo lệnh của Chính phủ và sự ủy nhiệm của Ngân hàng Nhà nước, Vietcombank ký với Liên Xô các hợp đồng tái chế vàng, vay mượn cầm cố vàng và tiêu thụ vàng trên thị trường thế giới.
“Liên Xô lúc ấy rất thân thiện, giúp đỡ VN. Tôi bay sang đó liên tục và thường chỉ có món quà duy nhất là mấy chai Nếp Mới mà họ gọi là vodka VN” - ông Dễ nhớ phía Liên Xô cung cấp các hòm thép tiêu chuẩn ngân hàng của họ. Việc chuyên chở vàng được thực hiện bằng máy bay thương mại Liên Xô, nhưng quá trình thực hiện được bảo mật để hành khách không được biết loại hàng đặc biệt này.
​Thương vụ đặc biệt: bán vàng!
Ông Nguyễn Duy Lộ, người tham gia thương vụ đặc biệt 40 tấn vàng năm 1979 - Ảnh: Q.V.
Những kiện hàng bí mật trên Aeroflot
Là người tham gia nhiệm vụ này ở đoạn trong nước, nguyên phó tổng giám đốc Vietcombank Nguyễn Duy Lộ cũng không quên: “Ông Dễ phụ trách đoạn ở Liên Xô. Còn tôi là thành viên hội đồng kiểm kê quốc gia lo những việc trong nước như kiểm kê số lượng vàng, đóng hòm theo tiêu chuẩn và niêm phong. Vàng từ kho ngân hàng được bảo mật chở ra sân bay Nội Bài. Công tác bảo vệ rất kín. Tôi kiểm tra niêm phong, hoàn tất thủ tục xong mới chuyển ra máy bay của Hãng hàng không Liên Xô. Ngay cả nhân viên sân bay cũng ít người được biết loại hàng đặc biệt này”.
Khi các hòm vàng được đưa lên máy bay, ông Nguyễn Văn Dễ lúc ấy là phó tổng giám đốc Vietcombank có nhiệm vụ trực tiếp theo chuyến bay của Hãng hàng không Aeroflot. Ông được cấp hộ chiếu ngoại giao đi Liên Xô bất cứ lúc nào cũng được để lo đàm phán, ký kết hợp đồng giao hàng, tái chế vay cầm cố bằng vàng, bán hàng với Ngân hàng Ngoại thương Liên Xô. Máy bay hạ cánh, ngân hàng phía Liên Xô có xe bọc thép đón sẵn. Họ không mở hòm, kiểm đếm số lượng vàng trong đó mà chỉ niêm phong rồi tiếp tục chuyển về kho bảo mật.
Nhiều năm sau, ông Dễ vẫn nhớ rất chi tiết: “Tất cả khoảng hơn 40 tấn, trong đó có 16 tấn vàng thỏi tiếp quản của ngân hàng VN cộng hòa, còn lại là các loại vàng khác nhau từ những nguồn khác. Ngay sau chuyến đầu tiên chuyển đi 4.455kg trong 101 hòm vào ngày 1-12-1979, Chính phủ VN đã gửi công hàm đến Liên Xô đề nghị vay 100 triệu USD để dự phòng thanh toán nợ đến hạn trong khi chưa có nguồn thu xuất khẩu”.
Chính ông Dễ được Bộ Ngoại giao ủy nhiệm ký hợp đồng vay ngoại tệ này. Phía Liên Xô đồng ý cho vay, nhưng phải theo thông lệ thương mại quốc tế vì họ cũng không có ngoại tệ dư thừa, phải huy động từ thị trường tự do.Theo đó, VN chỉ có thể được vay với điều kiện thế chấp bằng chính số lượng vàng chuyển sang Liên Xô. Hiệp định vay 100 triệu USD thế chấp bằng vàng đã hoàn tất vào khoảng tháng 3-1980.
“Sở dĩ VN phải vay nóng ngoại tệ như vậy bởi lượng vàng chuyển sang tái chế ở Liên Xô không kịp đem ra thị trường bán, trong đó có Thụy Sĩ. Các nhu cầu cấp bách của quốc gia gồm cả vấn đề nóng bỏng lương thực cho người dân đòi hỏi phải có ngoại tệ ngay. Sau đó VN dùng tiền bán vàng trả lại cho Liên Xô”.
Hầu như tháng nào ông Dễ cũng bay sang Liên Xô. Hơn 40 tấn vàng được chuyển đi nhiều đợt. Nhiệm vụ bảo vệ của VN chỉ đảm trách đến khi đưa lên máy bay Liên Xô, sau đó thuộc trách nhiệm của họ. Khoảng năm 1988, Vietcombank đã chuyển về nước lại khoảng 2,7 tấn vàng còn gửi tại Liên Xô do tình hình bất ổn của họ. Đặc biệt, khoảng 5,7 tấn vàng gửi tại Ngân hàng Thụy Sĩ cũng được VN chuyển về Tiệp Khắc. Họ đã bán giúp để VN lấy ngoại tệ sử dụng cho nhu cầu quốc dân. Trước khi Tiệp Khắc gặp biến động chính trị, khoảng 500kg vàng VN còn lại ở nước họ cũng được chuyển kịp thời về nước.
____________
Năm 1979, chở 40 tấn vàng đi bán để giải quyết khó khăn cấp bách và để mua gạo. Nhưng 10 năm sau, năm 1989, VN đã nhập vàng về, gấp 4 lần số chở đi bán.Và một đề xuất của bộ trưởng thương mại mà lúc ấy nhiều người cho là “bị điên”: VN xuất khẩu gạo!

Ông Nguyễn Bá Thanh và những câu chuyện với dân nghèo


Ông Nguyễn Bá Thanh và những câu chuyện với dân nghèo

Ngày đăng: 16:56 04/08/201

Ông Bá Thanh viết tên mình, ký rồi đưa lại tờ đơn kiện cho bà bán ốc hút, đứng dậy chào, bước xuống lề đường. Bà bán ốc hút cầm chính lá đơn bà viết, sững sờ nhìn theo rồi la lên: “Huớ… làng, tui gặp ông Chủ tịch thành phố”!
Ông Nguyễn Bá Thanh trong một lần tiếp xúc công dân.
Ông Nguyễn Bá Thanh trong một lần tiếp xúc công dân.
Ông Nguyễn Bá Thanh đã trải qua nhiều vị trí công tác. Hồi làm Chủ nhiệm HTX thì văn phòng, phòng ngủ, phòng nghỉ chỉ là một cái giường tre.
“Ghế” ở huyện Hòa Vang, ở Nông trường Quyết Thắng, ở Sở Nông nghiệp chỉ ngồi thời gian. Chỉ có ghế Chủ tịch thành phố là ông Nguyễn Bá Thanh ngồi lâu nhất, để lại ấn tượng sâu sắc nhất với nhân dân, nhất là dân nghèo thành phố Đà Nẵng  – thành phố trở nên đáng sống và thân yêu.
Huớ làng, tui gặp ông Chủ tịch
Chuyện này nguyên là do mấy nam nhân viên thu thuế uống rượu quỵt gây nên. Hút ốc của người ta, nói quên bỏ tiền trong túi, hẹn lần sau đến hút tiếp trả tiền luôn thể. “Nói dậy mà không phải dậy”. Bà Ba Huệ bán ốc hút bên lề đường Lê Duẩn chờ hai ông bận áo ka-ki mốc đến hút, không hút thì trả tiền, nhưng chờ mỏi con mắt. Bất ngờ bà đi mua ốc hút về thấy hai ông ấy ngồi hút ốc nhâm nhi chai xị đế ở một cái quầy khác, bà chờ hai ông ra đường thì chặn lại đòi nợ. Từ đó, mức thuế của bà bị tăng lên gấp rưỡi. Tức quá bà đâm đơn kiện. Đơn kiện đến tay, ông Nguyễn Bá Thanh đội chiếc mũ sập vành lội bộ lên trúng ngay địa chỉ người đâm đơn. Kéo cái ghế gỗ thấp lè tè ngồi, ông Nguyễn Bá Thanh gọi:
Bà chủ, cho tôi một đĩa, nhỏ thôi và một cốc rượu gạo. Nhớ rượu gạo đó!
Ông yên chí, rượu giả thuế vụ biết liền. Bà chủ bưng lên một đĩa ốc hút đặt lên bàn. Ông Nguyễn Bá Thanh hỏi: – Bà bán ri ngày kiếm được bao nhiêu? Có thuế má chi không?
Được khơi mào, bà bán ốc hút một thôi, một hồi ôn nghèo kể khổ và lên án hai cha nội hút ốc không trả tiền: Mấy ổng “dệnh” cho mỗi tháng 250 nghìn.
Mới tăng hay lâu rồi?
Dạ trước là 50 nghìn.
Thu thuế bà có biên lai không?
Đây, đây. Bà bán ốc hút đưa ra ba cái biên lai, một cái cũ, hai cái mới để phân biệt sự chênh lệch 100% vì lý do hút ốc không trả tiền. Đòi nợ thì thù.
Ông Nguyễn Bá Thanh trả tiền đĩa ốc mới hút có hai con, thò túi áo lấy cái đơn kêu cứu của bà bán ốc hút, viết: Đề nghị, từ nay không thu thuế quầy bán ốc hút này. Quầy của bà Ba Huệ ở số 25 đường Lê Duẩn – Hải Châu. Ông Nguyễn Bá Thanh viết tên mình, ký rồi đưa lại tờ đơn kiện cho bà chủ, đứng dậy chào, bước xuống lề đường. Bà bán ốc hút cầm chính lá đơn bà viết, sững sờ nhìn theo rồi la lên: – Huớ… làng, tui gặp ông Chủ tịch thành phố!
Bà bán bún ốc ơi! Các bác xích lô, các anh xe thồ, các em lang thang cơ nhỡ… từ nay – xế trưa ngày định mệnh Mười ba, thứ Sáu, không còn gặp ông Nguyễn Bá Thanh nữa rồi!
Tôi có chết đâu mà bái
Kỳ họp thứ 10, Quốc hội khóa 9, từ ngày 13/10 đến ngày 1/11/1996… ra quyết định ngày 1/1/1997, chia tách tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng thành tỉnh Quảng Nam và thành phố Đà Nẵng trực thuộc Trung ương. Ông Nguyễn Bá Thanh làm Chủ tịch Đà Nẵng. Một hôm có ba bà đưa đò sang sông Hàn đến xin gặp Chủ tịch. Khi ba bà xin vô được tới Văn phòng Ủy ban thành phố, thì lập tức ba bà đứng chờ ngoài sân tranh thủ chớp thời cơ kéo vô liền xếp thành đoàn sáu bà xin gặp Chủ tịch thành phố. Sáu bà mà chỉ ba bà cầm đơn trên tay.
Ông Chủ tịch. Sáu bà đồng loạt cúi đầu chào. Năm bà nhìn sững ông Nguyễn Bá Thanh. Một bà thay mặt đứng dậy chắp hai bàn tay: – Thiệt ra, chỉ có ba bà đệ đơn – Ba bà ni đây, bà ta chỉ ba bà ngồi ở cái bàn bên cạnh. Ba bà mang đơn đi mấy lần mà không dám gặp ông Chủ tịch, nên chi mới kéo thêm ba chị em chúng tôi.
Tôi hỏi, các bà có ưng xây cầu Sông Hàn không?
Chúng tôi thì rất quý ông. Ông làm cầu qua sông Hàn thì quá ngon. Họ đi qua đi lại dễ òm. Cuối cùng bọn tôi bị loại, không có việc làm. Không biết tính răng, lên cầu cứu ông Chủ tịch.
Hai bên chủ và khách hình như đã gặp nhau ở đâu, trông quen? Khi giám sát thi công cầu Sông Hàn, không ít lần ông Nguyễn Bá Thanh ngồi trên thuyền của mấy bà đưa đò, thuyền thường áp sát mấy trụ cầu. Họ không biết cha này là ai mà cứ bảo bơi đến rồi lại bơi lui, chả cứ nhìn nhìn mấy cái trụ cầu. Bơi một vòng, sắp lên bờ, chả hỏi: – Mấy ngàn?
Năm ngàn. Chú đưa tui năm ngàn.
Chả rút đưa năm chục ngàn, nói:- Để mấy bà ăn trầu.
Bà chèo đò tay cầm tờ năm chục ngàn nhìn theo, ngạc nhiên. Thằng cha ni mô lạ ri, dẫn đi, dẫn đến, hỏi không ra là ai.
Phường đã làm việc với mấy cô, mấy thím chưa?
Dạ, có mời đến hỏi thăm, báo cáo hoàn cảnh. Ai kiến nghị chi thì phường tính… Nhưng…
Thôi. Nhưng nhị chi. Ghe bán cho ai? Sống sao đây? Chừ tính răng rồi?
Dạ, chừ kẹt tiền mấy cái ghe phải úp trên bờ. Mà, chừ cũng không có bờ để úp.
Thưa ông Chủ tịch. Tui là dân ngu khu đen, quanh năm làm thuê làm mướn sống qua ngày nhờ đưa đò qua lại.
Đời ta ba đời nó. Mà đời ta hàng chục đời nó luôn! Một bà khác thấy hai bà nói được, ưng nói quá, không nhớ lời dặn chỉ một bà phát ngôn, đừng nói dật dờ với ông Chủ tịch.
Mấy bác nói chi nói thẳng đi. Ông Nguyễn Bá Thanh gợi ý.
Tôi đưa đò ngang, cha mẹ thường dặn con: – Con ơi, mẹ dặn lời này, sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua… Ba đời rồi, từ ông nội, ông già, đến tôi, sống nhờ cái ghe, cái đò, chừ…
Tôi hiểu rồi đó! Ông Nguyễn Bá Thanh cắt ngang – Với cương vị Chủ tịch thành phố, các bác khiếu nại là đúng. Ghe của mấy bác, mấy thím đóng lâu chưa, cũ hay mới. Ba chiếc ghe mua bao nhiêu?
Dạ, ghe cũng không mới mà cũng không cũ…
Mấy năm rồi?
Cho được đồng mô hay đồng nấy. Có chỗ mua thì bán.
Thôi, mấy bà về hỏi chồng con, tính mỗi chiếc ghe giá bao nhiêu, vài ngày nữa sẽ có người đến tận nhà mua cho. Giám định mua của mấy bà đàng hoàng.
Ông Nguyễn Bá Thanh nói và cầm điện thoại bấm, gọi Chủ tịch các xã thấp lụt Hòa Tiến, Hòa Châu, Hòa Xuân, Hòa Quý, hỏi có ghe chống bão lụt chưa, thì anh Chủ tịch xã nào cũng nói:
Cần ghe quá! Nhưng…
Chưa mua thì ra liên hệ với phường An Hải Tây. Kinh phí rút từ kinh phí phòng chống bão lụt năm 2000. Mỗi xã một chiếc. Trước mắt có ngay ba chiếc. Anh mô lên trước nhận trước.
Còn các bà tôi giải quyết công việc làm – Thả điện thoại xuống, ông Nguyễn Bá Thanh nhìn mấy bà nói.
Được chưa?
Ông Nguyễn Bá Thanh hỏi vậy thôi chứ khi nói chuyện qua điện thoại với các Chủ tịch xã, nhìn thấy mấy bà béo nhau cười toại nguyện, đắc ý. Sau câu hỏi được chưa, sáu bà đồng loạt đứng dậy chắp tay bái chào cảm ơn ríu rít.
Tôi còn sống nhăn đây, có chết đâu mà bái. Ông Nguyễn Bá Thanh đưa hai tay lên cười: Thôi, thỏa mãn chưa. Về được rồi. Mai đến tôi bố trí công việc.
Không biết, mấy ngày giáp Tết Ất Mùi – 2015 này có bà mô trong số sáu bà chèo đò ngày ấy chen trong đám đông vây quanh căn nhà 189, Khuê Trung, lạy, khóc tiễn biệt ông Nguyễn Bá Thanh về quê nhà Dưỡng Mông, Hòa Tiến!
Theo Hồ Duy Lệ
Báo Đà Nẵng

 http://danangz.vn/ong-nguyen-ba-thanh-va-nhung-cau-chuyen-voi-dan-ngheo.html
 http://www.tienphong.vn/xa-hoi/ong-nguyen-ba-thanh-va-nhung-cau-chuyen-voi-dan-ngheo-824022.tpo


Trung Quốc ‘sập bẫy’ Nguyễn Bá Thanh


Trung Quốc ‘sập bẫy’ Nguyễn Bá Thanh

 Ngày đăng: 21:36 11/06/2016

Những ngày đầu năm 2013, khi giới truyền thông trong và ngoài nước bắt đầu “dậy sóng” theo “hiện tượng Nguyễn Bá Thanh” – Ủy viên Trung Ương Đảng, Trưởng Ban Nội chính TW, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng thì dư luận rõ hơn về bản lĩnh quyết đoán, dám nghĩ dám làm…của vị bí thư nổi tiếng này. Nhưng ít ai lại biết rằng, đằng sau cá tính nổi trội đó của vị tân Trưởng ban Nội chính còn là một con người tinh tế, mưu trí và góc cạnh trong công tác đối ngoại, lắm lúc làm cho đối phương rơi vào “bẫy” việt vị…
dang-nam
Một trong những sự kiện mà vị Bí thư Đà Nẵng đã làm cho phái đoàn ngoại giao cấp cao của Trung Quốc phải “dở khóc, dở cười” chính là tình huống khi Đà Nẵng đón tiếp phái đoàn do ông Vương Gia Thụy- Trưởng Ban liên lạc Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc dẫn đầu làm việc tại Đà Nẵng.
Lúc này, Đà Nẵng chủ động bố trí cho phái đoàn của ông Thụy ở tại một khách sạn trên tuyến đường Trường Sa và tổ chức Hội nghị tại đó (Trường Sa, tên quần đảo của Việt Nam khẳng định chủ quyền và Trung Quốc đang tranh chấp)…khi ông Thụy phát hiện ra địa điểm tổ chức quá “nhạy cảm” và la làng đòi thay đổi nhưng thành phố giải thích là hết chỗ nên phái đoàn Trung Quốc đành phải miễn cưỡng chấp nhận.
Bên lề Hội nghị, ông Nguyễn Bá Thanh không quên tận dụng thời cơ hiếm hoi này để nói về chủ quyền biển đảo của Việt Nam đối với vị lãnh đạo cơ quan đối ngoại TW của ĐCS Trung Quốc đầy quyền thế này, rồi thẳng thắn đề nghị: Tôi (ông Thanh-PV) với anh (ông Thụy) bỏ hai chức vụ ra đề nói chuyện với tư cách bạn bè quen biết và nói chuyện theo văn hóa Á Đông, ông chịu không?
– Vương Gia Thụy hỏi lại: “Thế văn hóa Á Đông là gì?”
– Nguyễn Bá Thanh trả lời và ví von: Ông còn hỏi câu đó làm gì. Văn hóa Á Đông là trong gia đình hai anh em mâu thuẫn, thì người anh sẽ luôn nhường cho người em hết, chứ không hề hơn thua…
– Vương Gia Thụy: Tôi không hiểu rõ các đồng chí, trước Mỹ xâm lược gây bao nhiêu đau thương tan tác ở đây (Việt Nam), giờ Mỹ đưa Tàu sân bay đến, các đồng chí vẫn ra nâng cốc chúc mừng là tôi không hiểu nỗi..?
– Nguyễn Bá Thanh: Xem ra tình báo Hoa Nam của các anh hóa ra cũng yếu quá..?!
13087382_1002289243198388_3172478362735959927_n
 – Vương Gia Thụy: Yếu ra sao?
– Nguyễn Bá Thanh: Đại sứ quán Mỹ có đến đây (Đà Nẵng- PV) mời tôi đi nhưng tôi đâu có đi. Tôi chỉ đạo cử các lãnh đạo cấp Sở ra với họ tí chứ lãnh đạo có ai đi đâu?
– Vương Gia Thụy: Hảo, hảo (Tốt, tốt-PV), có gì thì anh em trong nhà nói chuyện chứ làm gì phải quốc tế hóa ầm ĩ lên thì lý lẽ là sao?
– Nguyễn Bá Thanh: Thực ra nhà có hai anh em nhưng khốn nổi là ông anh “hơi” tham quá, thằng em chỉ chỗ này thì thằng anh bảo của ổng, chỗ kia thì của tao, chỗ khác thì cũng của tao nốt… nên nó tức quá mới gọi “hàng xóm” đến để chứng giám cách xử sự của anh có được không chứ không phải gọi đến để đánh nhau..! Đến đây, ông Thanh không quên nhắc thêm: “Tôi nói cho ông biết, nhà phải có cái hiên, cái sân rồi mới tới cái gì đó… nhưng ông (Trung Quốc- PV) vẽ cái đường lưỡi bò chi mà ôm sát cái bức tường không còn hiên nữa chứ đừng nói sân…thế thì ai chịu nổi (?) Ở Đà Nẵng ni chỉ cần mấy người bơi giỏi thì sải mấy sải là tới đường lưỡi bò của ông ngay thì ông giải thích kiểu chi …(?)
Tranh thủ lúc này, ông Thanh không quên “ngăm” ông Thụy: “Ông nói lại với ông Đào (Hồ Cẩm Đào – PV), bữa sau nếu đến một lúc nào đó mà thế hệ con cháu chúng tôi theo Mỹ mà chống lại Trung Quốc thì có lỗi của các ông …vì do ông đẩy nó tới chỗ đó! Ông nhớ đừng nhầm lẫn nghe, đừng nghĩ theo Mỹ, theo Nga…không ảnh hưởng đến chúng ta…ông không nhận thức điều đó là ông trả giá đắt thôi, bởi sau này tên lửa mang đầu đạn hạt nhân nó đặt ở Lạng Sơn chĩa thẳng vào nhà ông thì khi đó ông mới giật mình..?”
– Vương Gia Thụy “khích” lại: “Sao họ không đưa ông(Thanh-PV) vào Bộ ngoại giao để công tác nhỉ…”
– Nguyễn Bá Thanh: Con người tôi không có khả năng ngoại giao..!
Hoàng Lịch Nguyên lược ghi
(Trích lược thuật nội dung câu chuyện mà ông Nguyễn Bá Thanh kể lại lúc nhận Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp sử học Việt Nam” do GS. Phan Huy Lê- Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam trao tặng vào ngày 19-8-2012 tại Đà Nẵng).

 http://danangz.vn/trung-quoc-sap-bay-nguyen-ba-thanh.html

Người đàn ông quét rác bất ngờ thành tỷ phú

Người đàn ông quét rác bất ngờ thành tỷ phú

Dân trí Hơn 10 năm lăn lóc, thức khuya dậy sớm mưu sinh ở chợ Thủ Đức với đủ thứ việc từ quét rác đến khuân vác thuê… ông Bảy Xèo chưa từng dám mơ ước có ngày mình trở thành tỷ phú.

Người đàn ông quét rác ở chợ bất ngờ thành tỷ phú
80 tờ vé số trúng gần 20 tỷ
Những ngày này, tiểu thương khu vực chợ Thủ Đức, TPHCM xôn xao bàn tán trước việc nhiều người buôn bán, làm công ở chợ và các khu vực xung quanh chợ trúng số với tổng số tiền lên đến gần 20 tỷ đồng.
Chợ Thủ Đức, nơi nhiều người bất ngờ trúng hàng chục tỷ đồng tiền vé số.
Chợ Thủ Đức, nơi nhiều người bất ngờ trúng hàng chục tỷ đồng tiền vé số.
Chị Nguyễn Thị Trúc Linh (32 tuổi, quê tỉnh Vĩnh Long, tạm trú phường Linh Tây, quận Thủ Đức) - người bán tập vé số trúng số tiền khủng nói trên, kể lại: “Trưa 7/8, tôi cầm hàng trăm tờ vé số xổ chiều thứ 2 (8/8) đi bán xung quanh chợ Thủ Đức và các khu vực phường Trường Thọ, quận Thủ Đức”.
Trong tập vé số hôm đó có lốc 80 tờ vé số của Công ty XSKT TPHCM gồm 8 tờ mang số 832475 và 72 tờ có 5 số cuối 32475 (chỉ khác số đầu). Toàn bộ số vé số mang các dãy số nói trên đều được chị Linh bán sạch cho những người ở chợ và xung quanh.
Người phụ nữ bán vé số đang kể lại vụ việc đem may mắn đến cho nhiều người của mình.
Người phụ nữ bán vé số đang kể lại vụ việc đem may mắn đến cho nhiều người của mình.
Thật bất ngờ, kết quả xổ số chiều 8/8 đã xác định toàn bộ 80 tờ vé số chị Linh bán đều có người trúng với giải độc đắc (8 tờ) mang dãy số 832475 (mỗi tờ 1,5 tỷ) và 72 tờ còn lại (chỉ sai con số đầu) trúng khuyến khích với số tiền 100 triệu đồng cho mỗi tờ.
“Bất ngờ bán vé số trúng giải độc đắc 12 tỷ và 72 tờ khuyến khích 7,2 tỷ với tổng giá trị giải thưởng lên gần 20 tỷ, tôi được những người trúng số cho gần 100 triệu đồng. Số tiền cả đời đi bán vé số tôi cũng không mơ có được”, chi Linh vui mừng chia sẻ.
Người quét rác trở thành tỷ phú
Dù không phải là người trúng giải độc đắc nhưng việc trúng tới 23 tờ giải khuyến khích với tổng số tiền 2,3 tỷ đồng, ông Trần Long (Bảy Xèo, 56 tuổi, ngụ quận Thủ Đức) quá "bàng hoàng" khi bất ngờ trở thành tỷ phú.
Ông Trần Long (Bảy Xèo), người lao động nghèo ở chợ Thủ Đức bất ngờ thành tỷ phú, được nhiều người chia vui.
Ông Trần Long (Bảy Xèo), người lao động nghèo ở chợ Thủ Đức bất ngờ thành tỷ phú, được nhiều người chia vui.
Ông Bảy Xèo từng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong ở địa phương từ trước ngày thống nhất đất nước. Sau khi có vợ con, ông bôn ba mưu sinh, làm bất cứ việc gì để kiếm tiền lo cho gia đình.
Hơn 10 năm trước, ông ra chợ Thủ Đức để làm công phụ việc, khuân vác cho các tiểu thương hàng rau quả. Hàng ngày, ông Bảy đã có mặt ở chợ từ 0h đến tận giữa trưa hôm sau để làm việc và thu nhập chỉ hơn 5 triệu đồng mỗi tháng.
“Thường thì 2h30 sáng rau củ mới về chợ; tuy nhiên để có thêm thu nhập, nên từ giữa khuya tôi đã làm thêm công việc quét rác, dọn vệ sinh khu chợ”, ông Bảy chia sẻ.
Làm thuê ở chợ, ông Bảy rất được các tiểu thương quý mến vì bản tính hiền lành, bất cứ ai cần nhờ giúp việc gì ông đều sẵn sàng.
“Ông Bảy là mối mua vé số của tôi nên cứ khi bán ế là tôi được ông mua hết. Nhiều lúc không có tiền, ông mua thiếu, trả góp mỗi ngày 50 nghìn tôi cũng chịu”, chị Linh kể.
Trưa 7/8, còn khá nhiều vé số, chị Linh đem đến lốc 23 tờ có 5 số cuối 32475 nài nỉ ông Bảy mua. Thấy cô gái tội nghiệp nhưng trong túi chỉ còn 100 nghìn, ông Bảy mua giúp và phải thiếu lại 130 nghìn đồng.
“Không ngờ chiều hôm sau cô Linh chạy đến báo tin vui tôi trúng 2,3 tỷ. Ban đầu ngỡ mình mơ nhưng khi dò kỹ lại thì thấy trúng phóc, giờ đã cầm được tiền mà tôi cứ ngỡ mình mơ…”, ông Bảy vui mừng cho biết.
Sáng 10/8, PV gặp ông Bảy Xèo ở chợ Thủ Đức, dù đã có tiền tỷ trong tay, ông vẫn không nghỉ ngày làm việc nào và vẫn cặm cụi với công việc mưu sinh thường ngày của mình.
Tỷ phú cho biết ông vẫn không nghỉ ngày làm việc nào và sẽ tiếp tục với công việc như thường ngày của mình.
"Tỷ phú" cho biết ông vẫn không nghỉ ngày làm việc nào và sẽ tiếp tục với công việc như thường ngày của mình.
“Vợ chồng tôi đã dùng một ít làm từ thiện và số còn lại đem gửi ngân hàng. Nhiều người hỏi sao có nhiều tiền rồi mà không nghỉ ở nhà để hưởng nhưng tôi chỉ cười và xác định, chính công việc mới đem đến cho tôi sức khoẻ. Tôi sẽ làm công việc quét rác, phụ chợ cho đến khi nào sức khoẻ không cho phép nữa thì thôi”, ông Bảy nở nụ cười, chia sẻ trong hạnh phúc.
Đăng Lê

Người đàn ông quét rác bất ngờ thành tỷ phú

Người đàn ông quét rác bất ngờ thành tỷ phú

Dân trí Hơn 10 năm lăn lóc, thức khuya dậy sớm mưu sinh ở chợ Thủ Đức với đủ thứ việc từ quét rác đến khuân vác thuê… ông Bảy Xèo chưa từng dám mơ ước có ngày mình trở thành tỷ phú.

Người đàn ông quét rác ở chợ bất ngờ thành tỷ phú
80 tờ vé số trúng gần 20 tỷ
Những ngày này, tiểu thương khu vực chợ Thủ Đức, TPHCM xôn xao bàn tán trước việc nhiều người buôn bán, làm công ở chợ và các khu vực xung quanh chợ trúng số với tổng số tiền lên đến gần 20 tỷ đồng.
Chợ Thủ Đức, nơi nhiều người bất ngờ trúng hàng chục tỷ đồng tiền vé số.
Chợ Thủ Đức, nơi nhiều người bất ngờ trúng hàng chục tỷ đồng tiền vé số.
Chị Nguyễn Thị Trúc Linh (32 tuổi, quê tỉnh Vĩnh Long, tạm trú phường Linh Tây, quận Thủ Đức) - người bán tập vé số trúng số tiền khủng nói trên, kể lại: “Trưa 7/8, tôi cầm hàng trăm tờ vé số xổ chiều thứ 2 (8/8) đi bán xung quanh chợ Thủ Đức và các khu vực phường Trường Thọ, quận Thủ Đức”.
Trong tập vé số hôm đó có lốc 80 tờ vé số của Công ty XSKT TPHCM gồm 8 tờ mang số 832475 và 72 tờ có 5 số cuối 32475 (chỉ khác số đầu). Toàn bộ số vé số mang các dãy số nói trên đều được chị Linh bán sạch cho những người ở chợ và xung quanh.
Người phụ nữ bán vé số đang kể lại vụ việc đem may mắn đến cho nhiều người của mình.
Người phụ nữ bán vé số đang kể lại vụ việc đem may mắn đến cho nhiều người của mình.
Thật bất ngờ, kết quả xổ số chiều 8/8 đã xác định toàn bộ 80 tờ vé số chị Linh bán đều có người trúng với giải độc đắc (8 tờ) mang dãy số 832475 (mỗi tờ 1,5 tỷ) và 72 tờ còn lại (chỉ sai con số đầu) trúng khuyến khích với số tiền 100 triệu đồng cho mỗi tờ.
“Bất ngờ bán vé số trúng giải độc đắc 12 tỷ và 72 tờ khuyến khích 7,2 tỷ với tổng giá trị giải thưởng lên gần 20 tỷ, tôi được những người trúng số cho gần 100 triệu đồng. Số tiền cả đời đi bán vé số tôi cũng không mơ có được”, chi Linh vui mừng chia sẻ.
Người quét rác trở thành tỷ phú
Dù không phải là người trúng giải độc đắc nhưng việc trúng tới 23 tờ giải khuyến khích với tổng số tiền 2,3 tỷ đồng, ông Trần Long (Bảy Xèo, 56 tuổi, ngụ quận Thủ Đức) quá "bàng hoàng" khi bất ngờ trở thành tỷ phú.
Ông Trần Long (Bảy Xèo), người lao động nghèo ở chợ Thủ Đức bất ngờ thành tỷ phú, được nhiều người chia vui.
Ông Trần Long (Bảy Xèo), người lao động nghèo ở chợ Thủ Đức bất ngờ thành tỷ phú, được nhiều người chia vui.
Ông Bảy Xèo từng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong ở địa phương từ trước ngày thống nhất đất nước. Sau khi có vợ con, ông bôn ba mưu sinh, làm bất cứ việc gì để kiếm tiền lo cho gia đình.
Hơn 10 năm trước, ông ra chợ Thủ Đức để làm công phụ việc, khuân vác cho các tiểu thương hàng rau quả. Hàng ngày, ông Bảy đã có mặt ở chợ từ 0h đến tận giữa trưa hôm sau để làm việc và thu nhập chỉ hơn 5 triệu đồng mỗi tháng.
“Thường thì 2h30 sáng rau củ mới về chợ; tuy nhiên để có thêm thu nhập, nên từ giữa khuya tôi đã làm thêm công việc quét rác, dọn vệ sinh khu chợ”, ông Bảy chia sẻ.
Làm thuê ở chợ, ông Bảy rất được các tiểu thương quý mến vì bản tính hiền lành, bất cứ ai cần nhờ giúp việc gì ông đều sẵn sàng.
“Ông Bảy là mối mua vé số của tôi nên cứ khi bán ế là tôi được ông mua hết. Nhiều lúc không có tiền, ông mua thiếu, trả góp mỗi ngày 50 nghìn tôi cũng chịu”, chị Linh kể.
Trưa 7/8, còn khá nhiều vé số, chị Linh đem đến lốc 23 tờ có 5 số cuối 32475 nài nỉ ông Bảy mua. Thấy cô gái tội nghiệp nhưng trong túi chỉ còn 100 nghìn, ông Bảy mua giúp và phải thiếu lại 130 nghìn đồng.
“Không ngờ chiều hôm sau cô Linh chạy đến báo tin vui tôi trúng 2,3 tỷ. Ban đầu ngỡ mình mơ nhưng khi dò kỹ lại thì thấy trúng phóc, giờ đã cầm được tiền mà tôi cứ ngỡ mình mơ…”, ông Bảy vui mừng cho biết.
Sáng 10/8, PV gặp ông Bảy Xèo ở chợ Thủ Đức, dù đã có tiền tỷ trong tay, ông vẫn không nghỉ ngày làm việc nào và vẫn cặm cụi với công việc mưu sinh thường ngày của mình.
Tỷ phú cho biết ông vẫn không nghỉ ngày làm việc nào và sẽ tiếp tục với công việc như thường ngày của mình.
"Tỷ phú" cho biết ông vẫn không nghỉ ngày làm việc nào và sẽ tiếp tục với công việc như thường ngày của mình.
“Vợ chồng tôi đã dùng một ít làm từ thiện và số còn lại đem gửi ngân hàng. Nhiều người hỏi sao có nhiều tiền rồi mà không nghỉ ở nhà để hưởng nhưng tôi chỉ cười và xác định, chính công việc mới đem đến cho tôi sức khoẻ. Tôi sẽ làm công việc quét rác, phụ chợ cho đến khi nào sức khoẻ không cho phép nữa thì thôi”, ông Bảy nở nụ cười, chia sẻ trong hạnh phúc.
Đăng Lê

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-constitution-allows-protest-we-will-continue-to-do-so-08102016153104.html



LM Đặng Hữu Nam: Hiến pháp do not cấm thì our allowed biểu tình



Vào hôm Chủ nhật, mùng 7 tháng 8, cộng đoàn giáo dân thuộc giáo phận Vinh hưởng ứng lời kêu gọi "Một ngày vì môi trường" của Ủy ban Công lý and Hòa Bình giáo phận Vinh. Hòa Ái have cuộc trao đổi with the Linh mục Đặng Hữu Nam, quản xứ giáo xứ Phú Yên, is one of those người tổ chức sự kiện this as lời assertion cộng đoàn giáo dân Vinh will continue hoạt động vì môi trường.

Hòa Ái: Hòa Ái xin phép kính chào Linh mục Đặng Hữu Nam. Trước hết, kính nhờ Linh mục chia sẻ về tinh thần tham gia "Một ngày vì môi trường" của giáo dân thuộc giáo phận Vinh vào Chủ Nhật, mùng 7 tháng 8 vừa qua.

Linh mục Đặng Hữu Nam: Vào Chủ Nhật, ngày 7 tháng 8 vừa qua, với lời kêu gọi of Ban Công lý and Hòa Bình of giáo phận Vinh and the Đức Giám mục giáo phận phaolo Nguyễn Thái Hợp thì tất cả mọi người trong giáo phận as well as all giáo xứ rất là hồ Hỏi và người ta sẵn sàng xuống đường, sống and hành động cho a date vì môi trường much rầm rộ.

Tất cả giáo xứ was tổ chức dâng thánh lễ, Tháp nến cầu nguyện and dọn vệ sinh môi trường sống of mình and người ta was tổ chức those cuộc tuần hành out of some nơi, xuống đường biểu tình to sống vì môi trường, kêu gọi bảo vệ môi trường, deprecate Formosa xả thải chất độc and chôn chất độc hại hủy diệt môi trường tại Việt Nam as well as kêu gọi mọi người ý thức về việc bảo vệ môi trường sống of mình.

Hòa Ái: Thưa Linh mục, qua sinh hoạt of giáo dân out Vinh trong "Một ngày vì môi trường", Linh mục have nghe those chia sẻ hay thông điệp nào from giáo xứ khác khắp Việt Nam that tinh thần This is lan tỏa or not?

As tôi hay for any ai, Hiến pháp do not cấm thì có nghĩa that người dân allowed làm. Vì thế our allowed biểu tình.
- Linh mục Đặng Hữu Nam
Linh mục Đặng Hữu Nam: Không chỉ riêng gì giáo phận Vinh but most giáo xứ trên dải đất Việt Nam, they will hưởng ứng "Ngày vì môi trường" với giáo phận Vinh and hiệp thông with the giáo phận Vinh bằng those thánh lễ and other cuộc Thắp nến cầu nguyện hiệp thông and with the giáo phận Vinh trong "Ngày vì môi trường" để cầu nguyện cho nạn nhân all of environments as well as part of the góp mình vào việc bảo vệ môi trường sống.

Đặc biệt is no one số tôn giáo you gửi those lời ngợi khen and lời cảm ơn to giáo phận Vinh vì existing sáng kiến ​​tổ chức "Ngày vì môi trường"; hay of some nhà đấu tranh and other tổ chức xã hội dân sự, they cảm thấy much Hành Diễn and ngưỡng mộ vì sáng kiến ​​of giáo phận Vinh and they chia sẻ that which also bài học cho they vì they cũng muốn làm cho tinh thần then and hành động which are nhân lên trong khắp Việt Nam to con người sống vì môi trường for those hành động thiết thực than.

Không có đàn áp

Hòa Ái: Trở lại with the sinh hoạt trong ngày Chủ Nhật vừa rồi, bên cạnh số lượng giáo dân tham gia lên to hàng ngàn người thì also sự xuất hiện of hàng ngàn cảnh sát, an ninh, lực lượng cơ động. Giới quan sát cho that this is the one dấu hiệu tích cực bởi vì do not found with sự intervention Raw bạo nào. Linh mục nhận định like thế nào, thưa Linh mục?

Linh mục Đặng Hữu Nam: With bản thân tôi nhận định that if they ta xét về hiện tượng thì rất with cuộc biểu tình ở Hà Nội, Sài Gòn bị nhà cầm quyền đàn áp thì we found đây have a sự biến chuyển tích cực. But bên cạnh which we are would thấy khía cạnh mặt trái of problems. Bởi vì vào ngày Chủ Nhật vừa qua, chung ta are found riêng việc xuống đường biểu tình phản đối Formosa and kêu gọi bảo vệ môi trường thì có than 10 ngàn người out giáo phận Vinh xuống đường biểu tình such. Về tương quan lực lượng, chắc chắn that chính quyền hành xử one cách khôn ngoan without sự đàn áp xảy ra.

As bản thân tôi nhận định that if they ta xét về hiện tượng thì rất with cuộc biểu tình ở Hà Nội, Sài Gòn bị nhà cầm quyền đàn áp thì we found đây have a sự biến chuyển tích cực.
- Linh mục Đặng Hữu Nam
Tôi là người non chủ trương bạo động and our quyết tình, quyết chí do not used to bạo lực but we also nhận định that must be chăng Nhà nước Việt Nam are nhìn to tương quan lực lượng and will look to hậu quả nặng nề than on occurs all cuộc đàn áp thì liệu will give strange Phan nộ not only riêng than 500 ngàn tín hữu giáo phận Vinh of which còn many người trên thế giới and in nước nữa. Đặc biệt trong thời đại đa chiều thông tin, người ta would tìm to sự thật and vì thế are would lộ ra mặt trái of nhà cầm quyền Việt Nam. Do đó đây is cách khôn ngoan trong cách hành xử of nhà cầm quyền.

Tuy nhiên as bản thân tôi là an linh mục, one người đấu tranh bất bạo động thì tôi also quyền hy vọng and are mời gọi tất cả mọi người we have to hy vọng that which also one sự biến chuyển tích cực trong nhận thức of the following người cầm quyền tại Việt Nam. Changing nhận thức thì they would changes cả hành động and changes cả cách sống. Which is điều we need and which is điều us be allowed to hy vọng one sự tốt đẹp hơn nơi đất nước Việt Nam of us.

Chính quyền as Luật biểu tình

Hòa Ái: Hòa Ái Cung xin been hỏi thăm về vụ việc Linh mục bị giới chức Hà Nội câu lưu hôm mùng 4 tháng 8 and bị cáo buộc is người tổ chức all cuộc biểu tình. Linh mục possible Kể lại Linh mục was nói gì as they về cáo buộc this as well as phản ứng their ra sao?

Linh mục Đặng Hữu Nam: Có might purpose chính of cuộc làm việc of Bộ Công An against tôi là those việc tôi have làm, đang làm and will làm, which is which cuộc biểu tình làm tôi tổ chức tại giáo phận Vinh to bảo vệ môi trường and bảo vệ đất nước.

Họ bảo that which is invalid luật vì not have Luật Biểu tình. Tôi cho they biết that they have nhầm về Luật Biểu tình. Because if they ta nói đất nước of us is one đất nước hành pháp thì chắc chắn our right tôn trọng pháp luật. Luật Biểu tình which Quốc Hội đang nợ dân bao nhiêu năm qua retained chưa có thì our right hiểu cho rõ and for đúng là Luật Biểu tình to hướng dẫn người biểu tình trong thủ tục like thế nào as well as the cơ quan chức năng non giải quyết like thế nào as nguyện vọng of the following người biểu tình. But, Hiến pháp is hình thức pháp luật cao nhất tại Việt Nam be our right tôn trọng Hiến pháp then.

Đặc biệt is no one số tôn giáo you gửi those lời ngợi khen and lời cảm ơn to giáo phận Vinh vì existing sáng kiến ​​tổ chức "Ngày vì môi trường".
- Linh mục Đặng Hữu Nam

As tôi hay for any ai, Hiến pháp do not cấm thì có nghĩa that người dân allowed làm. Vì thế our allowed biểu tình. Even tôi chưa coi which is biểu tình because our tổ chức dâng lễ cầu nguyện, cầu nguyện cho quốc thái dân an, cầu nguyện cho công lý and hòa bình, cầu nguyện cho giới chức lãnh đạo of the cấp chính quyền Việt Nam in which have both the vị nữa. Việc our biểu tình hay làm điều such as các anh nói does not phá nhà nước vì our bảo vệ nhà nước, we are those người yêu nước thật sự.

Họ are given, các câu hỏi thăm dò also do not you want tôi tiếp tục all việc which but tôi tuyên bố as họ "Điều gì luật pháp do not cấm thì tôi would làm". Và tôi tuyên bố with anh that tôi tiếp tục would làm and will còn làm more nữa with the level độ would larger explain what was tôi làm. Và điều which was tôi thực hiện vào đúng ngày Chủ Nhật vừa qua trong ngày sống vì môi trường as lời mời gọi of giáo phận Vinh, bề trên của tôi Diễn.

Hòa Ái: Cảm ơn thời gian of chia sẻ with the thính giả of đài Á Châu Tự Do Linh mục Đặng Hữu Nam dành


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/the-constitution-allows-protest-we-will-continue-to-do-so-08102016153104.html

Dễ dàng duyệt web ẩn danh


Dễ dàng duyệt web ẩn danh

add-on của bạn cho Anonymous & Internet cá nhân.

anonymoX enables you to …

✔ Duyệt web ẩn danh
✔ Thay đổi địa chỉ IP của bạn và đất nước (để trong những cung cấp bởi chúng tôi) 
✔ Tới trang web bị chặn và kiểm duyệt
✔ Xuất hiện để lướt từ nước khác


- Tóm tắt ngắn chức năng của nó -

Thay vì truy cập vào một trang web trực tiếp, nó sẽ được mở đầu tiên của một trong các máy chủ của chúng tôi, được gọi là Proxy.
Proxy này ẩn danh tính internet thực sự của bạn và làm cho nó trông như nếu không bạn, nhưng Proxy hiện đang truy cập vào website.

anonymoX là nhiều hơn chỉ là một phần mở rộng. Các nặc danh và quốc tế giả mạo lòi được thực hiện bởi một mạng lưới ẩn danh. Nó bao gồm nhiều máy chủ, trong tất cả các nước trong danh sách quốc gia của bạn. Các máy chủ được cung cấp và do chúng tôi quản lý.
Nếu bạn sử dụng mạng nặc danh anonymoX mà không trả tiền, mà chỉ có thể vì bạn gián tiếp tham gia vào các nguồn tài trợ máy chủ bằng cách quảng cáo xem.

Đối với quảng cáo miễn phí và sử dụng không hạn chế của mạng nặc danh và Add-On, bạn cần anonymoX Premium.

Nếu chức năng chính xác và giấu tên tốt nhất là rất quan trọng với bạn, xin vui lòng kiểm tra https://www.anonymox.net/en/guideline-for-proper-use-chrome


– anonymoX Premium –

Nâng cấp lên Premium cho các tính năng nhiều hơn như:
    - Lướt nhanh hơn (lên đến 16Mbits)
    - Hơn 170 khu công nghiệp đến từ hơn 14 quốc gia
    - Không giới hạn Tải lượng
    - Không quảng cáo

Thông tin thêm: www.anonymox.net/premium


- Phản hồi & Hỗ trợ -

Khi có thắc mắc, phản hồi hoặc chỉ muốn nói xin chào, gửi email cho chúng tôi. Chúng tôi muốn nghe từ bạn!

Email: support@anonymox.net


- Thực hiện theo chúng tôi trên truyền thông xã hội -

Twitter: www.twitter.com/anonymoX
Facebook: http://on.any.mx/facebook


----------------------------------------
© 2014 anonymoX GmbH 
Am Kamp 9, 58.769 Nachrodt-Wiblingwerde, Đức
Giám đốc: Nils Hügelmann, Christian Otto
Tòa án quận: Amtsgericht Iserlohn
Đăng ký thương mại #: HRB 8005
Chính sách bảo mật: www.anonymox.net/en/privacy-policy

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

Lọc ngược

Lọc ngược



Trang Đầu » Xã Hội----5/08/2016
(Nói chuyện với cái cột nhà đang bị vênh…váo)
Hà Sĩ Phu
Ngôi nhà Việt Nam gấm vóc yêu quý của chúng ta đã bị “đại tu nhăng nhít” mấy chục năm nay bởi những kiến trúc sư tồi, mục ruỗng mất cái nền, và hiện đang trụ trên 4 cây cột sơn son mà chữ Tàu gọi là “tứ trụ”.
Mới hơn ba tháng ĐCS đã dựng trụ đến hai lần giống hệt nhau, lần nào cũng bắt chước các nước văn minh thề thốt rất chi là long trọng. Nhưng hình thức thì hoành tráng mà nội dung, tức lời nói và việc làm sau đó, thì còn quá nhiều điều cần xem xét lại.
clip_image002[1]
Những điều khiến dân chúng phải xem xét và lên tiếng thì báo chí, nhất là các báo lề Dân, đã đề cập nhiều và rất cụ thể, không biết “4 cái cột” có đọc kỹ không, ở đây tôi chỉ đề cập một điều là nguyên do của sự lên mặt, lên giọng vô lối ấy.
Các cuộc bầu cử thực ra chỉ là diễn tuồng, nhưng nhào nặn và diễn xuất rầm rộ quá, cứ như thể “ngày hội lớn của toàn dân” thật khiến cho chính các vai tuồng cũng bị cái ảo giác tưởng mình “tài đức” xuất chúng thật, mình “vĩ đại” thật, nên cứ thản nhiên đem những lời nói kênh kiệu từ vở tuồng ấy vào đời sống. Nếu hiểu cuộc “sàng lọc” đã đưa mình lên ngôi cao thực chất chỉ là một quá trình “Lọc ngược” thì biết đâu sự kiêu căng vô lối kia có thể chuyển thành khiêm tốn, khiêm tốn đáng thương hay dễ thương gì đó cũng nên (cứ hy vọng tếu một chút cũng được chứ nhỉ?).
Vậy “Lọc ngược” là gì?
Lọc ngược là lọc bỏ cái phần quý giá lẽ ra phải giữ, đồng thời giữ lại cái phần cặn bã vô ích lẽ ra phải bỏ. Cứ thế tiếp tục lọc nhiều tầng từ dưới lên trên. Đến trên cùng tạo ra “tứ trụ” thì phẩm chất được kết tinh như thế nào cũng chẳng có gì khó hiểu (như người ta vẫn tuyển chọn các giải Nobel ngược ấy mà). Ai cũng hiểu, chỉ một mình không hiểu nên mới sinh kiêu căng. Hiểu cho nhau như vậy thì thiết tưởng cũng chẳng cần phải nặng lời.
Vì sao sinh ra Lọc ngược?
Cũng đừng trách riêng từng cái cột, vì cột mọc ra từ nền, mà trong nền móng đã chứa sẵn những mâu thuẫn trái ngược. Khi chủ nghĩa Cộng sản đã sang giai đoạn thoái trào đánh dấu bằng sự sụp đổ của Liên Xô và một loạt nước CS Đông Âu thì các chế độ CS Đảng trị châu Á cũng đứng trước nguy cơ tan rã theo quy luật. Muốn tồn tại ĐCS phát sinh những nhu cầu chống lại quy luật, ngược với nhu cầu của Dân tộc. Vì thế Dân tộc cần một đằng thì ĐCS cần một nẻo nên ĐCS độc quyền chỉ huy các cuộc bầu cử, lựa chọn người theo những nhu cầu ngược với nhu cầu của dân, vì thế sinh ra lọc ngược. Chẳng hạn, dân cần thoát khỏi quỹ đạo Mác-Lê độc tài ảo tưởng phi quy luật để xã hội phát triển thì ĐCS cần tuyển người lãnh đạo cứng rắn “kiên trì” cái chủ thuyết mà lịch sử “đã vứt vào sọt rác”! Dân cần thoát khỏi cái gọng kìm Cộng sản Đại Hán Trung quốc thì ĐCS cần tuyển chọn người thân với Trung Quốc để có chỗ dựa mà giữ ngai vàng Búa Liềm. Vân vân…
Một vài dẫn chứng điển hình về Lọc ngược.
1/ Việc tuyển chọn các đời Tổng Bí thư
Lịch sử VN đã khẳng định mối quan hệ với Trung Quốc tức “kẻ thù truyền kiếp” phải thế nào để tồn tại đã trở thành câu hỏi số 1 mà một người lãnh đạo đất nước phải trả lời cho được, trả lời sai sẽ thất bại về chiến lược.
Qua bốn nghìn năm dựng nước với 1.000 năm Bắc thuộc, tổ tiên ta đã dùng hành động để chứng minh chân lý mà tôi gọi là “kính nhi viễn chi” (tôn trọng nhưng không quá gần, phải giữ khoảng cách an toàn):
(Trích): “Bình thường thì gần gũi và nhún nhường, chấp nhận triều cống, kể cả việc xin làm dâu làm rể Thiên triều. Nhưng nếu Thiên triều trở mặt, nhe nanh muốn nuốt chửng ta thì toàn dân ta trên dưới một lòng, đem hết sức bình sinh quyết một phen sống mái, đánh cho đoàn quân Thiên triều tan tác, xác chết đầy sông đầy gò. Nhưng thắng mà không kiêu, không tận diệt mà mở đường cho địch rút, sau đó lại chủ động hiếu hòa.
Sách lược lúc gần lúc xa, lúc cương lúc nhu sở dĩ được tiến hành nhịp nhàng thành công như vậy là cốt ở hai điều: một là khi thân thiết vẫn phải giữ khoảng cách, không để cho Tàu chiếm được những nơi huyết mạch, hai là lúc kháng cự phải có sức mạnh tổng lực trên dưới một lòng quyết đánh cho giặc chẳng những phải thua mà còn phải nể sợ đến mức phải từ bỏ dã tâm xâm lược. Lúc Cận lúc Viễn đều có chừng mực như vậy làm cho gã khổng lồ đành phải nuốt hận, để cho nước Việt nhỏ tồn tại, đô hộ tới cả ngàn năm mà đồng hóa không nổi, từng tấc giang sơn của họ vẫn được giữ nguyên”.
Nhưng vì bị chất men Cộng sản dẫn dụ, tất cả các Tổng Bí thư ĐCSVN, từ HCM đến Nguyễn Phú Trọng bây giờ, tất cả đều phá tan kế sách của cha ông giữ nước trước họa xâm lăng phương Bắc. Dưới sự dẫn dắt của các đời Tổng Bí thư (tạm trừ ông Lê Duẩn) đã gần gũi và nhờ vả Trung Quốc đến mức gắn bó như môi với răng, như chui vào vòng tay của Tàu, trở thành con nợ của Tàu, để cho lão khổng lồ ôm lấy vai, choàng lấy cổ, thọc tay vào sườn… thì khi kẻ khổng lồ ấy ra tay làm sao mà chống đỡ? Chưa kể còn chủ động ôm lấy nó để nhờ nó làm chỗ tựa chống giông bão dân chủ.
Tất cả các đời TBT đều là người thân Tàu quá mức (trừ Lê Duẩn), không chú ý gì đến khoảng cách an toàn trước con ác thú truyền kiếp Đại Hán. Về chiến lược giữ nước trước Đại Hán thì tất cả sự tuyển chọn ra các TBT đều là “lọc ngược”, bầu ra người dẫn giặc Tàu vào nhà, thì những tuyển chọn nhân sự cấp thấp hơn làm sao có thể “lọc xuôi” được? Cho nên trách các Tứ trụ bây giờ là tất nhiên nhưng điều quan trọng hơn là phải nhìn thấy và xử lý được nguyên nhân gốc của đại họa.
2/ Loại trừ những người yêu nước, đảng viên yêu nước
Đảng ngược với dân đã đành, mà ngược nhau ngay trong đảng. Trong 4 triệu đảng viên của các vị thôi, ở các địa phương không phải không còn người tốt, nhưng giả thử có một đảng viên còn nhân cách độc lập, biết đặt vận mệnh quốc gia lên trên quyển lợi của đảng mình, dũng cảm vạch rõ nguy cơ nội xâm và ngoại xâm, đứng vào hàng ngũ dân VÔ SẢN thật, hiện đang cùng khổ, và đấu tranh với những sai lầm của đám Vô sản giả thượng cấp thì xin thưa những con người đáng quý ấy sẽ bị “trượt ngay từ vòng gửi xe”, bị qui kết là làm rối loạn xã hội như ý bà Kim Ngân, chứ đừng hòng giành được một chức quèn là anh Tổ trưởng dân phố.
Một ví dụ khác như cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch (Phạm Văn Cương), trước mật ước bán nước Thành Đô đã thốt lên một tiếng kêu đau đớn để đời “Thế là một thời kỳ Bắc thuộc mới đã bắt đầu” thì người đảng viên yêu nước ấy “mất ghế Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, là do áp lực của Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô 1990, điều kiện để bình thường hóa quan hệ hai nước” (https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguyễn_Cơ_Thạch), trong khi TBT Nguyễn Văn Linh đã bộc lộ lập trường rất phản động đối với Tổ quốc (Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc thì sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng) thì vẫn nghiễm nhiên ngồi ghế tối cao và được dựng bia kỷ niệm, tượng đài.
Không trọng dụng ngưởi yêu nước, lại vinh danh kẻ sẵn sàng bán nước, như thế chẳng là lọc ngược hay sao?
clip_image004[1]3/ Hình ảnh người “trồng cây chuối”
Trong thể chế toàn trị, sự lộn ngược về chính trị kéo theo sự lộn ngược về văn hóa.
Tôi đã hình dung XHCN như một người
”trồng cây chuối nên đánh giá mọi việc ngược với thế giới bình thường. Đỉnh cao nhất thực ra là “đỉnh” của hạng thấp nhất.
Thật là:
Trời bày một trận nhố nhăng
Ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông
(HSP)
Hoặc là:
Những người Đảng ghét dân yêu
Ngẫm ra phần lớn là siêu anh tài
Những người đảng đến khoác vai
Xem ra tất cả là loài bất lương
Bức tranh xã hội ngược đời cũng được vẽ ra trong bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo văn học Trần Thị Lam: ngộ quá, lạ quá, buồn quá, thương quá, chẳng biết rồi sẽ về đâu… vì đất nước XHCN này nó chẳng giống ai, nó là cuộc sống con người đảo ngược, con người lộn trái, chân lý lộn ngược, mọi quy luật thông thường của thế giới khi vào đất nước “trồng cây chuối” này không còn có tác dụng thông thường.
Tôi không nhìn xã hội toàn một màu xám, nhà cầm quyền cũng như toàn xã hội đã có những cố gắng và cũng có kết quả, nhưng hàng trăm cái khôn ngoan chữa cháy ở trên ngọn cũng không thể giúp ta thoát khỏi cái ung nhọt sâu xa tận gốc. Mấy ai trung thành với ĐCS hơn người đảng viên chân chất Phó Tổng Biên tập Kha Lương Ngãi, mà mới đây cũng phải thốt lên “chế độ Cộng sản không thể sửa, mà phải thay đổi tận gốc rễ” . Tuy kẻ trước người sau, nhưng nếu là người tử tế thì rốt cuộc không thể nghĩ khác.
Vậy cuối cùng đất nước rồi sẽ về đâu, thưa cô giáo Trần Thị Lam?
Lời giải cho câu hỏi này phải tách thành hai hướng.
- Nếu trở thành một địa danh thuộc Tàu thì mất cả gia phả, quốc phả, lịch sử, giống nòi, sẽ không còn gì để nói, sẽ trở thành một lũ bất hiếu phản bội lại nghìn đời mồ hôi và xương máu, nghìn đời trí tuệ và tâm huyết của ông cha, chỉ còn là một lũ ngang tầm súc vật. Khả năng tồi tệ này sẽ khó tránh khỏi nếu ĐCSVN vẫn quyết một lòng theo Tàu, dâng nước cho Tàu để cố giữ ngai vàng bẩn thỉu.
- Khả năng thứ hai là còn giữ được nước thì một ngày đại hạnh phúc, một ngày hội thật sự của toàn dân nhất định phải đến. Bởi vì nếu chỉ trong nội bộ một nước, giữa người Việt Nam với nhau, trong cuộc vật lộn tay đôi giữa chủ nghĩa Cộng sản ngoại lai với nhân dân Việt Nam, thì mặc dù khó khăn đến mấy, cuối cùng nhân dân nhất định thắng, tình tự dân tộc máu mủ ruột rà nhất định thắng.
Tại sao tôi có niềm tin như thế? Không phải một niềm tin hão huyền mà dựa trên đúc kết thực tế. Vì hiểu bản chất và tâm lý của hệ thống Cộng sản, quyết giành lấy cờ “Tiền phong” như bài bản giáo lý, nhưng nhận thức lúc đầu lại quá lạc hậu, nên thù ghét những giá trị Tiển phong thật, khiến cho quá trình “giành lấy Tiền phong” phải diễn ra theo 4 bước.
Cách đây hơn 20 năm (lúc ấy nhân tố Bành trướng xâm lược của Trung Quốc chưa lộ diện), trong bài Chia tay Ý thức hệ tôi đã viết như sau:
“Dựa trên một lý thuyết phi khoa học thì chủ trương và hành động sẽ chống quy luật, sẽ bị thực tế phủ định. Bản chất của lý thuyết dẫn đường là lạc hậu, không tiền phong, nhưng muốn giành vị trí tiền phong thì quy trình giành lấy tiền phong phải diễn ra theo 4 bước tuần tự:
Bước 1: Thấy cái “tiền phong thật” ngược với mình, nên coi là phản động.
Bước 2: Không chống được, đành buông lỏng, để cái “tiền phong thật” tồn tại không chính thức.
Bước 3: Thấy cái “tiền phong thật” hữu hiệu, hợp lý nên phải làm theo.
Bước 4: Tuyên bố cái “tiền phong thật” ấy là do mình khởi xướng.
Và mỗi bước chuyển đổi ấy đều được coi là một bước khám phá, sáng tạo trên con đường tiền phong!”.
Sự thay đổi, hoặc thay đổi nửa chừng, trong cách đối xử với các nhân vật Trần Đức Thảo, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Nguyễn Mạnh Tường, Văn Cao, Nguyễn Hữu Đang, Hữu Loan, Phạm Duy, vân vân… chứng thực thái độ “sửa sai không tuyên bố” đặc trưng của ĐCSVN. Cứ đà ấy, nếu đừng có yếu tố Trung Quốc, biết đâu sẽ “sửa sai không tuyên bố” đến cả Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ… và cả Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm nữa chứ?
Quả thực, nếu không có yếu tố Trung Quốc can thiệp, chỉ vì trót theo một chủ nghĩa sai lầm mà trở thành lạc hậu và chống dân chủ, thì sớm muộn gì người Cộng sản cũng phải bỏ cái lạc hậu, theo cái dân chủ tiên tiến, và lúc đó sẽ tuyên bố cái dân chủ tiên tiến chính là của mình, do mình đề xướng chứ chẳng học ai, chẳng theo ai hết, mà cũng chẳng phải do nhân dân đấu tranh (Cộng sản là đỉnh cao Trí tuệ, ai lại “theo đuôi quần chúng” hoặc đi học lũ Tư bản thối tha?). Đến ngày mà sự nghiệp Thoát Cộng thắng lợi, có khi một dũng sĩ “nguyên là CS” sẽ nhảy lên cầm cờ? Cũng tốt thôi, dân cũng chẳng tranh công, chẳng kể công, miễn là Thoát Cộng, Thoát Cộng là Thoát Trung được dễ dàng, Thoát Trung thực sự là sướng rồi.
I have a dream!” giống như Luther King, tôi cũng đã có một giấc mơ.
Mơ rằng: Một cuộc Thoát Cộng không đao to búa lớn mà Dân và Đảng cùng làm (như đã cùng làm cầu, cùng làm đường, cùng làm thủy điện, cùng xây trường học, bao nhiêu thứ rồi đấy). Cuối cùng, nếu cần phải dứt khoát hẳn với Trung Quốc để rũ sạch những cam kết bất lợi mà các bác TBT Cộng sản nhà ta đã trót ký, thì Đảng và Dân lại kín đáo bảo nhau cùng làm một cuộc “đảo chính giả vờ” (có bạn bè dự phòng yểm trợ) để tự cắt cái đuôi Cộng sản như con Thằn lằn biết tự cắt đuôi để thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù, kẻ thù chỉ đớp được cái đuôi thôi.
Thế là cùng nhau nhẹ nhàng Thoát Cộng để Thoát Trung, để lại quá khứ phía sau lưu vào sách vở! Tổ quốc Việt Nam được cắt cái đuôi XHCN, sẽ đứng lên thành người, khôi ngô tráng kiện! Con dân nước Việt khắp Bắc Trung Nam và hải ngoại sẽ sum vầy một nhà bên Mẹ Âu Cơ, ôm lấy nhau mà reo hò, cùng hát lại bài ca “Việt Nam minh châu trời Đông / Việt Nam nước thiêng Tiên Rồng / Non sông như gấm hoa uy linh một phương…” Chỉ nghĩ đến thế tôi đã thấy cay cay trong mắt, như sống lại ngày nào còn tuổi thanh xuân.
Nhưng trước mặt, trên màn hình lại kéo tôi tuột khỏi giấc mơ. Giặc Tàu như đang hiện diện khắp nơi, chui cả vào trong ruột trong gan những tam trụ, tứ trụ rồi loang hết ra ngoài, vây quanh nhà Quốc hội. Chỗ nào cũng có mật thám Tàu rải khắp, làm thế nào ta “bàn kín” được với nhau những chiến thuật tôi mơ?
Nếu ĐCSVN cứ dính chặt với Tàu như hiện nay thì mọi ước mơ đều chấm hết. Không phải chấm hết cho dân tộc mà chấm hết cho chính ĐCS. Còn có tương lai gì, vinh quang gì cho một đảng chư hầu vong bản, vong quốc? Gương lịch sử đã đầy. Lời Nguyễn Văn Linh: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc thì sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng” là câu nói vừa tối phản động vừa ngu!
Một tia sáng kéo tôi đứng dậy: Không, ở đời không có gì là không thể! Dù bị chăn nuôi trong một trại mác-xít, 90 triệu con người có mắt không thể cùng là 90 triệu con cừu!
clip_image006[1]
Tuyệt vọng rồi hy vọng, hy vọng rồi tuyệt vọng. Mộng và thực. Tôi ngồi vào bàn, chép lại một Câu đối mới nằm nghĩ được đêm qua, gọi là một chút “văn nghệ” cho khuây, một câu đối vịnh hai trong bốn “cây cột” trong “ngôi nhà… tạmKinh tế Thị trường định hướng XHCN:
* Ai bảo PHÚ không giàu,
dù TRỌNG dù khinh, ĐỊNH HƯỚNG ra tay anh PHÚ TRỌNG!
* Đời biết NGÂN là bạc,
nửa KIM nửa cổ,

Giáo phận Vinh tổng tuần hành vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa | Người Kỳ Anh

Giáo phận Vinh tổng tuần hành vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa | Người Kỳ Anh: Giáo phận Vinh tổng tuần hành vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa - Người Kỳ Anh

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

Đứt mạch máu não, đã đóng quan tài, đột nhiên sống dậy nhờ thìa thuốc thời Lê

Đứt mạch máu não, đã đóng quan tài, đột nhiên sống dậy nhờ thìa thuốc thời Lê


(VTC News) - Người dân xóm Phúc Lộc (xã Cao Ngạn, TP. Thái Nguyên), đồn ông Nông Viết Chương là người giời, bởi ông bị tai biến, đứt vỡ hết mạch máu não, bị bệnh viện trả về, đã đóng quan tài, bỗng nhiên sống dậy.

Nhà ông Chương ở trong con ngõ sâu trên quả đồi thấp, trong khu dân cư nghèo ngoại ô TP. Thái Nguyên. Ông Chương năm nay 57 tuổi, khuôn mặt khắc khổ, già nua của người có cuộc sống vất vả, lại mắc trọng bệnh.
Khi tôi đến, ông đang lúi húi dưới bếp nấu nướng. Ông pha trà mời khách, rồi ra quả đồi sau nhà gọi vợ về. Vợ ông là bà Nguyễn Thị Tình. Căn nhà nhỏ, chỉ có hai vợ chồng sinh sống. Con cái trưởng thành, lấy vợ lấy chồng ở riêng cả.
vo chong ong chuong

Vợ chồng ông Nông Viết Chương

Nhắc lại chuyện cũ, bà Tình bảo: “Lương y Nguyễn Quý Thanh đúng là Bồ Tát. Cô ấy là người sinh ra chồng tôi lần thứ 2”.
Skip in 7...
Ad finishes in 29 seconds

Theo lời bà Tình, trưa hôm đó, ông Chương kêu mệt, rồi lên giường nằm. Một mình bà ra đồng. Lát sau, thấy con gái chạy ra gọi bà về. Về nhà, thấy bà hàng xóm đang đánh gió bằng đậu Lào cho chồng bà. 4 giờ chiều ông Chương càng mệt hơn. Bà định đưa chồng đi viện, nhưng bà hàng xóm bảo, nếu đã đánh gió bằng đậu Lào, mà đưa ra ngoài, là chết ngay, nên lại chần chừ.
Đêm ấy, ông Chương càng mệt hơn, ngủ li bì. Đến 5 giờ sáng, thấy sức khỏe ông Chương kiệt quệ, bà Tình quyết định đưa ông đi viện. 7g30 thì ông Chương vào Bệnh viện đa khoa Thái Nguyên. Bác sĩ đo huyết áp, bảo quá cao.
Lúc đó, cơ thể co giật, tay chân co quắp, miệng phì ra bọt. Bác sĩ chiếu chụp xong, thì thông báo bị tai biến nặng lắm, máu đầy trong não. Bác sĩ bảo: “90% là chết. Ý chị thế nào?”. Bà Tình khóc lóc: “Mong bác sĩ cứu cho, dù tôi có phải bán nhà bán cửa”.
ong chuong

Ông Nông Viết Chương

Lát sau, một bác sĩ khác lại ra bảo: “Đứt hết mạch máu não rồi, cứu sao được nữa”. Khi đó, bác sĩ chèn miếng nhựa vào miệng, nhưng ông Chương cắn nát, máu trào ra đầy miệng, mũi, tai. Bác sĩ ở Bệnh viện Thái Nguyên điện thoại xuống Bệnh viện Việt Đức, rồi thông báo: “Còn ít hy vọng lắm. Xuống Việt Đức mổ thì mất khoảng 150 triệu, nhưng chỉ có 1% hy vọng sống”.
Bàn đi tính lại, mọi người nhận thấy, nếu ông Chương có 1% sống, thì cũng sống thực vật, nên quyết định đưa về, để ông được chết tại nhà. Bệnh viện cho một xe và bình ô xi, cùng 1 y tá đi theo để đưa ông Chương về. Đưa ông Chương về nhà, cô y tá và lái xe gửi lại 1 phong bì, coi như tiền phúng viếng.
Khoảng 1 giờ chiều, ông Chương vẫn thoi thóp thở, bụng chướng phình như cái trống. Hàm cứng đến nỗi cắn miếng nhựa mà không ai kéo ra nổi. Họ hàng đã kéo về đông đủ, hàng xóm sang ngồi kín sân. Rạp đã dựng. Người được phân công đi mua quan tài, người đi đặt kèn trống, mua vải liệm, khăn tang.
Ông thông gia bấm giờ, bảo 5 giờ chiều là giờ đẹp, sẽ rút ống thở để ông Chương đi nhẹ nhàng. Ông Học, người hàng sang, kéo bà Tình ra bảo: “Tôi biết cô Thanh chữa bệnh tai biến hay lắm, thử gọi xem được không”.
luong y nguyen quy thanh

Lương y Nguyễn Quý Thanh - người có bài thuốc chữa tai biến thần kỳ

Con gái bà Tình liền gọi điện thoại. Khi đó, lương y Nguyễn Quý Thanh đang trên đường từ nhà máy bào chế thuốc dưới Thái Bình lên. Sau khi hỏi han tình hình, lương y Thanh yêu cầu dùng kim chọc vào 10 đầu ngón tay và 2 dái tai, rồi nặn ra một giọt máu tươi.
Mọi người chọc đủ 12 điểm, thì được 5 điểm nặn ra được máu. Chỉ cần nặn đầu ngón tay hoặc dái tai vẫn ra máu tươi, thì vẫn có cơ may cứu được, nên qua điện thoại, lương y Thanh yêu cầu mọi người không được rút ống thở.
Vừa đến Thái Nguyên, chị Thanh về thẳng nhà ông Chương. Vừa gặp, vợ ông Chương đã khóc tu tu: “Gia đình xác định anh ấy không qua được, nên đã chuẩn bị hậu sự hết rồi. Nhưng còn nước còn tát, chị xem có cách nào cứu chồng em với, còn cứu không được thì là số phận rồi”.
Lương y Thanh mang thuốc đến lúc 5 giờ chiều, nhưng miệng ông Chương đã cứng lại, không cạy ra được để đổ thuốc. Chị vời một thanh niên cao to, bấm vào huyệt cự cốt ở cổ, thì miệng há ra. Chị pha 1 thìa canh thuốc cao đặc với 1 thìa nước, rồi đổ vào miệng ông Chương.
Đổ thuốc xong, chị Thanh dặn mọi người, cứ 2 tiếng thì đổ thuốc một lần, đến 5 giờ sáng mà còn sống thì gọi chị để thông báo kết quả. 7 giờ tối đổ thuốc, rồi 9 giờ tối lại thêm một thìa nữa vào miệng ông Chương.
Lúc chiều, mắt ông Chương trợn ngược, nhưng lúc 9 giờ đêm thì mắt nhắm lại, tay cử động được, không co quắp nữa. 11 giờ đêm thì ông tự nhấc tay đặt lên bụng. 1 giờ sáng thì co được chân.
Đến 4h30 phút sáng thì ông mở mắt nhìn lên mái nhà. 5 giờ sáng, bỗng nhiên ông Chương bật dậy, ngồi chồm hỗm trên giường, mặt mũi ngáo ngơ. Nhiều người sợ quá, tưởng ma nhập xác liền bỏ chạy. Ông Chương kêu: “Đói quá, có gì cho tôi ăn không?”.
Trong nhà không có gì, tìm mãi thấy gói cháo dinh dưỡng của cháu nội. Nấu bát cháo, mang lên, còn nóng giãy, chẳng kịp chờ nguội, ông Chương đưa lên miệng húp một hơi hết sạch, rồi lại đòi ăn tiếp. Còn mỗi gói cháo nữa, mọi người nấu tiếp cho ông ăn.
Đúng lúc đó, con gái gọi điện cho chị Thanh thông báo kết quả và bảo ông Chương đang giãy đạp đòi đi lại. Chị Thanh bảo mọi người phải trói lại, bởi đang tai biến, nếu đi lại, dẫm chân xuống đất sẽ dễ bị “đoạn căn”, không thể cứu được nữa.
Lúc đó, mọi người đồn ầm lên rằng, tổ tiên thương xót, cho ông Chương tỉnh lại ăn no rồi mới chết, để không thành con ma đói. Ai cũng tin rằng, sau thời khắc tỉnh táo thì sẽ chết. Chồng ăn hai gói cháo không đủ no, nên sáng sớm, bà Tình ra chợ mua đồ ăn.
Lúc 5h30 sáng, ra chợ, mua miếng thịt, mọi người cứ hỏi “Ông ấy đi rồi hả? Mua thịt về cúng hả?”. Sáng hôm đó, ông Chương ăn thịt, nhai cơm ngon lành. Ăn xong, thì lại lăn ra nằm liệt, bất tỉnh. Ông Chương sống thực vật trên giường. Bà Tình và con cái phải bón cho ăn, thay rửa ngay trên giường.
Vài hôm sau, lương y Thanh gọi điện, bà Tình khóc lóc: “Chồng em liệt rồi chị ạ. Sống như thế này thì chẳng bằng chết. Anh ấy bất động rồi, tay chân lủng lẳng như thừa”. Chị Thanh bảo tiếp tục cho uống thuốc, đảm bảo sẽ có hiệu quả.
Uống thuốc đều đặn, 20 ngày sau, ông Chương chuyển biến tốt hẳn. Vợ con xốc nách dựng dậy, dìu ông tập đi. Khi đó, dù hai chân và tay run run và yếu nhưng vẫn đứng được một lát.
24 ngày sau, kể từ hôm bị tai biến, bỗng dưng ông Chương ngồi dậy, lững thững đi ra nhà vệ sinh đại tiện, khiến cả nhà ngỡ ngàng.
24 ngày sau, kể từ hôm bị tai biến, bỗng dưng ông Chương ngồi dậy, lững thững đi ra nhà vệ sinh đại tiện, khiến cả nhà ngỡ ngàng.
Mấy hôm sau nữa, lương y Thanh lên nhà ông Chương kiểm tra, thấy ông đi vo gạo nấu cơm, nhưng không đổ nước, biết là trí tuệ chưa hồi phục hoàn toàn, nên thuyết phục bà Tình tiếp tục cho ông uống thuốc. Thêm một tháng uống thuốc nữa, thì não hồi phục tương đối.
Uống khoảng 5 tháng, thì thể lực đã trở lại bình thường, trí não hoàn toàn sáng suốt. Ông Chương đã ra đồng cày cuốc như mọi người, không có dấu hiệu gì của tai biến. Điều kỳ lạ nữa, là khi uống thuốc An cung của lương y Nguyễn Quý Thanh, mấy chục khối u da mọc rải rác khắp người ông như những quả sung cứ tự dưng vỡ ra, toàn mủ trắng.
Ông Chương vén áo, quần cho tôi xem nhiều vết lõm ở bề mặt da, dấu vết của những khối u đã bị vỡ. Sau vụ cứu ông Chương từ cõi chết trở về, có đến gần chục người quanh xóm của ông bị tai biến được lương y Nguyễn Quý Thanh cứu mạng kịp thời...
Lương y Nguyễn Quý Thanh, giám đốc Trung tâm y học cổ truyền Việt Thanh, là người thừa kế bài thuốc An cung trị tai biến của Thái y Nguyễn Quý Thành, ông tổ đời thứ 7 của chị.
Bài thuốc được cụ Nguyễn Thuần, cụ tổ 10 đời trước, sử dụng để cứu Tổng trấn Bắc Kinh và hoàng hậu, nên được giữ lại trong triều. Chết, được phong Cố Thái y, ban chữ Quý.
Cụ Nguyễn Quý Thuần sinh ra Thái y Nguyễn Quý Khuê. Cụ Khuê đã dùng bài thuốc An cung cứu Thái tử.
Cụ Khuê sinh được hai thầy lang nổi tiếng, là Nguyễn Quý Thành và Nguyễn Quý Sáu. Cụ Thành là Thái y triều Lê và cụ Sáu là Trưởng nội y. Cụ Sáu lập ra chi ở Đông Anh, làm thuốc rất nổi tiếng. Cụ Thành lập ra chi ở Bắc Giang. Tuy nhiên, con cháu cụ Thành chỉ lác đác có người làm thuốc, không có ai nổi bật.
Lương y Nguyễn Quý Thanh sinh năm 1956, ở làng Mai Đình, nơi ông tổ Quý Thành 7 đời trước về sinh cư, đã khôi phục lại bài thuốc trị tai biến mạch máu não, tắc mạch máu, hoại tử tứ chi do tắc mạch, cứu sống và cứu thoát khỏi cảnh sống thực vật cho cả ngàn người trên khắp cả nước.
Một số trường hợp tiêu biểu:
+ Lý Văn Ba, sinh viên năm thứ 2 Đại học Nông lâm Thái Nguyên, quê ở Phủ Thông (Bắc Kạn), đi xe máy lao vào cột điện, chấn thương sọ não. Nằm ở Bệnh viện Thái Nguyên một thời gian, thì bệnh viện chuyển xuống Việt Đức để mổ não. Tuy nhiên, gia đình còn chần chừ, vì không có tiền. Thấy nhà Ba nghèo quá, nên chị tặng chai thuốc An cung trúc hoàn. Ba uống thuốc đều, không phải mổ nữa, và thời gian ngắn sau thì nhập học bình thường.
+ Ông Lý Quý Sông, cán bộ Sở Giáo dục Đào tạo Thái Nguyên, xóm Gò Cao (Hóa Thượng, Đồng Hỷ, Thái Nguyên), bị huyết áp cao, đi xe đạp, ngã gãy xương khớp háng. Đi viện điều trị mãi, rồi bệnh viện trả về. Một chân của ông Sông đã hoại tử, sưng gấp đôi, nhiều chỗ đen sì, rỉ nước màu vàng.
Chị Thanh cho uống thuốc, ngày đầu tiên ông Sông đã thấy dễ chịu. 7 ngày sau thì nói chuyện được. 1 tháng sau ngồi dậy được và 3 tháng sau thì tập đi và trở lại cuộc sống bình thường.
+ Ông Nguyễn Văn Dần, Chủ tịch HĐQT Công ty Xây dựng Thái Nguyên, là anh trai một vị lãnh đạo cấp cao của Sở Y tế Thái Nguyên bị tai biến rất nặng. Điều trị ở Việt Đức 1 tuần, thì gia đình gọi chị Thanh báo anh Dần quá yếu, tiểu tiện cả ra máu tươi, liệt nửa người.
Chị Thanh bảo khi nào bệnh viện chào thua, thì đưa anh Dần về. Không còn cách nào khác, gia đình đưa anh Dần về nhà. Lúc chị Thanh đến nhà, người đàn ông to béo khi xưa chỉ còn 30kg. Uống thuốc An cung trúc hoàn, ông Dần đi tiểu vẫn ra máu, nhưng máu ít dần, chỉ hơi có chút màu hồng.
Thời gian sau thì nước tiểu không lẫn máu. Vài ngày sau thì ngồi dậy, rồi tập đi. Giờ thì ông Dần khỏe hơn cả hồi chưa bị tai biến, vì uống thuốc rất đều đặn.
+ Ông Trịnh Thúc Nghi, 68 tuổi, số nhà 27, ngõ 101, Thanh Nhàn, Hà Nội, chuyên viên cao cấp thuộc Liên hiệp Khoa học kỹ thuật Việt Nam, bị tai biến tới 4 lần, huyết áp rất cao. Con trai ông là Giám đốc Trung tâm chăm sóc sức khỏe y tế cộng đồng, đã đưa bố sang Mỹ để mổ.
Các bác sĩ đã tiến hành mổ, nhưng khâu lại, vì các mạch máu bị đông. Chị Thanh cho uống An cung trúc hoàn. Uống thuốc đều đặn, 2 tháng sau ông Nghi đi lại dễ dàng, giọng nói được cải thiện rõ, chứ không méo mó như trước nữa.
Giờ ông đi lại, ăn ngủ bình thường, minh mẫn hơn xưa.
Sau 20 năm nghiên chữa bệnh, lương y Nguyễn Quý Thanh đã điều trị thành công cho hàng ngàn người bị bệnh tai biến, hoại tử các chi bằng bài thuốc An cung thiên hoàn.
Sở Y tế Thái Nguyên đã cấp phép cho lưu hành bài thuốc gia truyền của dòng họ Nguyễn Quý. Hiện, lương y Nguyễn Quý Thanh đang hoàn thiện hồ sơ, để Bộ Y tế cấp phép lưu hành rộng rãi toàn quốc, đưa vào hiệu thuốc, bệnh viện, để cứu được nhiều người hơn.
Lương y Nguyễn Quý Thanh đã sản xuất hàng loạt dưới dạng thuốc gia truyền, nhằm giảm giá thành, để nhiều người tiếp cận được thuốc.
Theo lương y Nguyễn Quý Thanh, mỗi viên thuốc An cung ngưu hoàng hoàn của Đồng Nhân Đường (Trung Quốc) giá 3 triệu đồng, nhưng lọ cao thuốc có hàm lượng hoạt chất tương đương 7-10 viên thuốc An cung ngưu hoàng hoàn, chỉ có giá 2 triệu đồng. Công ty Cổ phần Dược thảo Fansipan cùng lương y Quý Thanh đưa công nghệ hiện đại vào chiết xuất, sản xuất số lượng lớn, nên giá thành giảm thêm rất nhiều, chỉ còn 1,5 triệu đồng/lọ, dùng từ 7 đến 10 ngày cho điều trị và dùng 20 ngày đến 1 tháng cho người có nguy cơ tai biến cao để phòng bệnh. Bệnh nhân có thể liên hệ địa chỉ sau để được tư vấn và lấy thuốc: Số 12 ngõ 8, Phố Bùi Ngọc Dương (phường Bạch Mai, Q. Hai Bà Trưng), số ĐT: 0915.330535 - 0979.184263 - 04.32151903.
Phong Bình