Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo

 Trước năm 1933, ông Hảo mua miếng đất ở đường Trần Hưng Đạo - Ký Con - Yersin - Lê Thị Hồng Gấm (ngày nay) để xây cất nhà. Ban đầu ông chỉ mua nửa miếng ở phía đầu đường Trần Hưng Đạo, nhưng sau do chủ đất nài nỉ nên ông mua luôn cả miếng. Việc xây nhà kéo dài từ năm 1933 đến 1937 thì hoàn tất, song từ năm 1935 cả nhà ông đã chuyển về đây sinh sống.

Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 1
Hai bên hông nhà có khắc chữ NG.V.HAO
Tòa nhà có diện tích gần 800 m2, được xây dựng theo lối kiến trúc Pháp thịnh hành thời đó như Nhà hát Thành phố, khách sạn Continental, khách sạn Grand Palace, khách sạn Majestic… Gạch bông của tòa nhà được đưa từ Pháp qua. Do lúc đó chưa có xi măng nên thợ phải lấy mủ cây trộn với vôi cát, nước để xây.
Tòa nhà tuy có hai lầu nhưng sau này có gắn thang máy để “ông Hảo đi lên sân thượng ngắm chim cho đỡ mỏi chân”, như lời con cháu kể lại. Năm 1966, khi ông Hảo về quê ở ẩn, do không có nhu cầu sử dụng thang máy, con cháu ông đã tháo ra đem bán.

Clip về ngôi nhà bốn mặt tiền
Tòa nhà sau khi hoàn tất, phía trước đường Trần Hưng Đạo ông Hảo kết hợp với Hãng Caltex mở cây xăng dầu. Căn kế tiếp bán đồ phụ tùng xe hơi, rồi tới nhà kho. Phòng bên phải là văn phòng làm việc của ông. Phía sau là garage xe hơi. Dãy lầu trên garage có thêm 6 căn được cho thuê. Còn phía trên của dãy trước để toàn bộ đại gia đình ông ở.
Ngoài tòa nhà vừa làm nhà vừa là chỗ kinh doanh trên, ông Hảo còn mua miếng đất ở bốn mặt tiền đường Bùi Viện - Trần Hưng Đạo - Đề Thám - Nguyễn Thái Học (ngày nay) để xây cất hai dãy phố nhà lầu cho thuê.
Theo những người từng thuê nhà thì công ty ông Hảo hoạt động theo nhu cầu thị trường, tức là có cầu có cung. Điều khiến các dãy nhà thuê hút khách là giá thuê mà ông đưa ra rất dễ chịu và không tăng giá đột ngột, dù đó là người thuê ngắn hay dài.
Một số hình ảnh về tòa nhà hơn 80 năm tuổi nằm ở trung tâm Sài Gòn:
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 2
Ảnh ngôi nhà chụp trước năm 1975 nhìn từ phía đường Trần Hưng Đạo. Phía trước là bảng hiệu hãng vỏ xe Michelin và cây xăng Caltex - Ảnh: Tư liệu gia đình ông Hảo
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 3
Mặt tiền tòa nhà hiện tại
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 4
Phía sau tòa nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 5
Gạch lót nền mua từ Pháp
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 6
Do không được tu bổ nên hiện tòa nhà đã xuống cấp
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 7
Vật dụng bên trong đều đã cũ kỹ
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 8
Bàn thờ tổ tiên
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 9
Sân sinh hoạt chung của tòa nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 10
Một góc của tòa nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 11
Từ cửa sổ tòa nhà nhìn ra là con đường trung tâm Sài Gòn. Từ đây đi bộ ra chợ Bến Thành mất chừng 2-3 phút
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 12
Một góc của sân trời
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 13
Hành lang lên sân thượng 
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 14
Nhìn trên cao, tòa nhà giống như con tàu mà mũi tàu chĩa ra hướng đường Trần Hưng Đạo, đuôi tàu ở phía đường Lê Thị Hồng Gấm. Ngôi nhà nhỏ trong ảnh là nơi gắn thang máy để ông Hảo lên sân thượng ngắm cây cảnh, chim muông
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 15
Còn khá nhiều tiểu cảnh trên sân thượng
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 16
Từ trên sân thượng nhìn xuống một góc căn nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 17
Lỗ thông gió của tòa nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 18
Đường nối giữa hai phần tòa nhà trên sân thượng
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 19
Đương thời, ông Hảo là người yêu chim muông, cây cảnh nên khi xây dựng tòa nhà đã được thiết kế phần sân thượng rất rộng. Ông Hảo đã dùng một phần sân thượng đặt tên là 'Lầu huê viên N.V.HAO'
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 20
Một góc của huê viên
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 21
Nhà thờ lúc ông Hảo còn sống. Năm 1966 ông Hảo về quê Trà Vinh ở ẩn
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 22
Hồ cá trong huê viên
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 23Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 24
Hồ bơi trên sân thượng. Hồ rộng hơn 2 m, dài hơn 5 m, sâu gần 2 m
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 25
Bàn đá rộng 1,5 m, dài chừng 3 m trên sân thượng để ông Hảo uống trà, ngắm trăng
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 26
Tuy ông Hảo là người nổi tiếng giàu có ở Sài Gòn trước 1975 nhưng con cháu của ông sống nghèo khổ. Đa phần con cháu hiện sống ở phía trên tòa nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 27
Một góc bếp
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 28
Từ bếp nhìn ra đường Yersin
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 29
Di chúc thừa kế của ông Hảo giao cho con trai mình là ông Nguyễn Tâm Thạnh quản lý ngôi nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 30
Ông Nguyễn Tâm Thạnh năm nay 86 tuổi đang hồi ức về tòa nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 31
Ông Thạnh được nhận huy chương kháng chiến hạng Nhất và bằng khen của Thủ tướng
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 32Hiện nhà nước quản lý tầng trệt của tòa nhà, các con ông Hảo được sử dụng phần trên của ngôi nhà
Cận cảnh ngôi nhà bốn mặt tiền hàng triệu USD của đại gia Nguyễn Văn Hảo - ảnh 33
Một hộ dân sinh sống trên 6 căn phòng phía sau tòa nhà treo biển cho thuê nhà
theo TNO --   Trung Hiếu thực hiện

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Giáo sư Trần Văn Khê qua đời


Mặc dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng GS-TS Trần Văn Khê đã vĩnh viễn ra đi vào lúc 2 giờ 55 phút hôm nay 24.6. Ông thọ 94 tuổi.

Giáo sư Trần Văn Khê qua đời - ảnh 1GS-TS Trần Văn Khê xuất hiện tại một triển lãm ảnh năm 2013 - Ảnh: Độc Lập
Theo thông tin từ Bệnh viện Nhân dân Gia Định (TP.HCM), GS-TS Trần Văn Khê đã qua đời vào rạng sáng nay. Trước đó, ông nhập viện điều trị tại đây từ ngày 27.5. 
Chia sẻ với Thanh Niên Online, bác sĩ Hồ Văn Hân - Phó phòng Kế hoạch tổng hợp Bệnh viên Nhân dân Gia Định cho biết GS-TS Trần Văn Khê tuổi cao lại mang trong người nhiều chứng bệnh nội khoa phối hợp về tim, phổi, thận trong đó nặng nhất là viêm phổi. Trước đây, ông từng nhiều lần ra vào bệnh viện để điều trị nhưng đây là lần nặng nhất.
Trong những ngày nằm viện, giáo sư nằm tại khoa Hồi sức đặc biệt, điều trị cách ly. Người trực tiếp chỉ đạo điều trị cho GS-TS Trần Văn Khê là PGS-TS Hoàng Quốc Hòa - Giám đốc Bệnh viện Nhân dân Gia Định.
Theo ghi nhận của Thanh Niên Online, những ngày trước, GS-TS Trần Văn Khê vẫn nhận biết được khi con cháu vào thăm. Thậm chí, ông chảy nước mắt xúc động khi có một người cháu nắm tay và hôn lên trán ông.
Túc trực tại bệnh viện để chăm sóc giáo sư là người giúp việc Nguyễn Thị Na, người đã tận tình chăm sóc ông suốt 10 năm nay. Bên cạnh đó, các con của ông (hiện sống ở nước ngoài) cũng đã về VN để gần gũi, chăm sóc ông những ngày qua. 
Giáo sư Trần Văn Khê qua đời - ảnh 2GS-TS Trần Văn Khê - Ảnh: Độc Lập
Người thân cho biết trước khi ra đi, ông đã sắp đặt mọi chuyện hậu sự của chính mình. Theo bản di nguyện của giáo sư (được người nhà cung cấp cho Thanh Niên), chủ tang sẽ là con trai trưởng của ông, GS-TS Trần Quang Hải. Bên cạnh đó còn có một tiểu ban tang lễ gồm: nhà văn - nhà báo Nguyễn Đắc Xuân, ông Trần Bá Thùy và bà Lý Thị Lý.
Dù không theo một tôn giáo nào nhưng Giáo sư Trần Văn Khê mong muốn được an táng theo nghi thức Phật giáo. Ban nhạc lễ do nhạc sĩ Nhất Dũng phụ trách. Ngoài ra còn có một dàn nhạc đờn ca tài tử gồm những bạn thân đồng điệu và môn sinh của GS-TS Trần Văn Khê, sẽ hòa tấu một buổi đặc biệt trong tang lễ.
Cũng theo ước nguyện của GS-TS Trần Văn Khê, linh cữu của ông sẽ được quàn tại tư gia (số 32 Huỳnh Đình Hai, P.24, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) trong thời gian từ 1 tuần lễ cho đến 10 ngày để các con, các cháu, bạn bè thân thuộc ở xa có thời gian về kịp dự tang lễ.
Giáo sư Trần Văn Khê qua đời - ảnh 3Thủ bút của GS-TS Trần Quang Hải cho phép PV Thanh Niên sử dụng Bản di nguyện của GS-TS Trần Văn Khê làm tư liệu cho bài viết
Chi phí tang lễ sẽ được sử dụng từ tiền mặt của giáo sư và trích từ sổ tiết kiệm của ông tại VN. Ngoài ra, ông mong muốn tiền phúng điếu có thể dùng để lập một quỹ học bổng hoặc giải thưởng Trần Văn Khê để hằng năm phát cho người được giải thưởng nghiên cứu về âm nhạc truyền thống VN.
Bên cạnh đó, ngôi nhà mà ông ở khi còn sống tại VN sẽ được sử dụng để làm Nhà lưu niệm Trần Văn Khê. Trong bản di nguyện, ông bày tỏ mong muốn những thủ tục vào đọc sách, tham khảo tư liệu tại Thư viện Trần Văn Khê được dễ dàng cho những người đến thư viện đọc và nghiên cứu.
Ngoài ra, ông cũng không quên người đã tận tình giúp việc cho ông trên 10 năm là bà Nguyễn Thị Na. Theo ông, bà Na đã tự tay chăm sóc ngôi nhà này và biết rất rõ những sinh hoạt của ông trong căn nhà này. Vì thế, ông mong muốn bà Na sẽ được tiếp tục ở lại giúp cho người quản lý Nhà lưu niệm Trần Văn Khê sau này.
Những di nguyện đầy tính nhân văn, thấm đẵm nghĩa tình với những người xung quanh của GS-TS Trần Văn Khê đã khiến nhiều người không khỏi xúc động...
GS-TS Trần Văn Khê là cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam và thế giới. Ông sinh năm 1921 tại làng Vĩnh Kim, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). 6 tuổi ông đã biết chơi đàn kìm, 8 tuổi biết chơi đàn cò, 12 tuổi biết đàn tranh, đánh trống nhạc.
Sau khi sang Pháp du học (năm 1949), ông là người Việt Nam đầu tiên đậu tiến sĩ khoa Âm nhạc học vào năm 1958, với luận án Âm nhạc truyền thống Việt Nam. Ông nguyên là giáo sư Trường đại học Sorbonne (Pháp), thành viên danh dự Hội đồng quốc tế âm nhạc - UNESCO.
Trở về nước vào năm 2006, GS-TS Trần Văn Khê được cấp cho căn nhà tại số 32 Huỳnh Đình Hai (quận Bình Thạnh, TP.HCM). Đây cũng trở thành nơi để giáo sư tổ chức các buổi sinh hoạt về âm nhạc dân tộc.
Những năm gần đây, mặc dù đã bước vào tuổi "xưa nay hiếm", phải di chuyển bằng xe lăn nhưng tâm huyết mà GS-TS Trần Văn Khê dành cho âm nhạc dân tộc vẫn không thay đổi. Dù tuổi cao, sức yếu nhưng ông vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trong những chương trình hay những buổi nói chuyện về âm nhạc dân tộc. Buổi chia sẻ gần nhất của ông là vào ngày 25.5, trước khi giáo sư ngã bệnh. 
Theo chia sẻ từ một số người thân thiết, mặc dù ở tuổi 94, mắt kém nhưng ông vẫn không ngừng làm việc với tâm niệm hệ thống hóa lại kho tư liệu về âm nhạc dân tộc cho thế hệ sau.
Giáo sư cũng là người sống nghĩa tình. Ông sống gần gũi với những người chăm sóc ông suốt nhiều năm qua. Ông còn là người thầy đáng kính của nhiều thế hệ học trò. Khi ông ngã bệnh, nhìn cách săn sóc hết lòng của những người thân thiết, sự lo lắng của các người học trò cũ hay những cuộc hỏi thăm liên tục về bệnh tình giáo sư cũng nói lên được phần nào tình cảm của mọi người dành cho cây đại thụ của nền âm nhạc dân tộc
                                                                                            

                                               (TNO)                                      Thiên Hương

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

50 năm, trả nợ Ru tình

50 năm, trả nợ Ru tình

Khánh Ly và Trịnh Công Sơn
Khánh Ly và Trịnh Công Sơn
 Ru Tinh/Screen cap/youtube
Những năm giữa thập niên 60, hình ảnh người con gái nhỏ bé, luôn xuất hiện trong tà áo dài, bên cạnh chàng nhạc sĩ gầy gò ôm guitar thùng trên sân khấu của quán Văn đã trở thành biểu tượng cho bức tranh của nền âm nhạc Việt Nam thời bấy giờ. Kể từ đó đến nay, đã 50 năm, người đi Ru tình.
“Những điều mà tôi nói hay tôi nghĩ thì tôi đã nói nhiều rồi, mọi người cũng đã hiểu rồi, thành ra trong những buổi trình diễn sắp tới đây thì mình chỉ có thể trả nợ cho khán giả của mình bằng những bài hát mà mọi người yêu.”
Khó có thể định nghĩa được đó là món nợ gì. Gọi là món nợ ân tình cũng được, món nợ với âm nhạc, với khán giả , với cuộc đời, cũng được. Từ cuộc gặp gỡ tình cờ ở phòng trà Night Club vào một đêm mưa dầm ở Đà Lạt năm 1964…
…cho đến cuộc tao ngộ vào buổi chiều năm 1967, trong một quán café đơn sơ với nền gạch cũ, được dựng lên ở phía sau trường đại học văn khoa Sài Gòn, tên gọi quán Văn, giọng hát khàn đục ‘ma mị” cất lên những tình khúc của Trịnh Công Sơn. Bên dưới, đầy kín những sinh viên ngồi bệt trên nền đất, ngây ngất hoà cùng những tình khúc Trịnh và ca khúc Da Vàng.
Và rồi kể từ đó, món nợ của nghiệp dĩ được đeo mang suốt 50 năm như sự an bày của định mệnh.
Sự mộc mạc, đơn giản của ca từ, đẹp như không thể đẹp hơn của nhạc sĩ, cùng với giọng hát khàn đục ấy đã chạm đến góc khuất của biết bao thế hệ trong suốt 50 năm qua.
50 năm là một con đường dài hay ngắn? Cũng khó nói. Vì dài hay ngắn, đủ đầy hay chưa còn tuỳ theo nhân sinh quan của mỗi con người. Nói một cách khác, khi dừng chân lại phía bên kia con dốc, thì mỗi người chúng ta có quyền lựa chọn để giữ lại hoặc để gió cuốn đi những gì gọi là kỷ niệm trên từng quãng đường đã đi qua.
“Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ cả. không thể nào nói là mình nhớ cái này nhiều hơn, cái kia nhiều hơn. Đã là kỷ niệm thì mình đều trân trọng những điều đó. Cho dù đó là kỷ niệm vui hay buồn.”

Quán văn 1967 - Khánh Ly & Trịnh Công Sơn
Quán văn 1967 - Khánh Ly & Trịnh Công Sơn

Là thế. Cuộc đời có vui thì phải có buồn. Một lẽ dĩ thường tình trong cuộc sống. Buồn đau hay hạnh phúc, khóc than hay mỉm cười thì tất cả đều là kỷ niệm, khi mà chúng ta đã đi qua nó. Để rồi khi dừng chân nhìn lại, nói lời giã từ thì sẽ thấy mình hạnh phúc vì đã làm được những gì mình mong muốn, cho dù đó là cuộc đời của viên đá cuội lăn mãi những vết lăn buồn
Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ cả. không thể nào nói là mình nhớ cái này nhiều hơn, cái kia nhiều hơn. Đã là kỷ niệm thì mình đều trân trọng những điều đó. Cho dù đó là kỷ niệm vui hay buồn
Hay đó là cuộc đời hoá kiếp của một hạt bụi, và cuối cùng thì đến một buổi chiều, tóc cũng bạc trắng như vôi
“Ngày xưa khi bắt đầu bước lên sân khấu, tôi còn nhỏ, mới ngoài 20. Trong lòng mình có nhiều háo hức chờ đợi, ước mơ. Không phải ước mơ để nổi tiếng đâu, chỉ là ước mơ được hát lâu dài. Bây giờ đã hát qua 50 năm rồi. tôi nghĩ là 1 đời người không phải là ai cũng có 50 để mà đi dài như vậy. đối với cô thì cũng đã đủ rồi đó. Mọi người đã yêu mến mình qua 50 năm đó. Điều này không phải là dễ dàng. Mình đã có được những gì mình mơ ước trong tay. Mình đã làm được những công việc mà mình yêu thích và được mọi người yêu thì cũng hạnh phúc lắm rồi. Chứ ngậm ngùi thì rồi cũng phải xa tất cả thôi.”
Có ai nói lời chia tay mà dễ dàng đâu? Làm sao tránh được nỗi ngậm ngùi, dù biết rằng “ngậm ngùi thì rồi cũng phải xa tất cả.” Cũng như,  có cố gắng vẹn tròn trong từng ngày, có nghĩ rằng mình “đã đủ”, nhưng rồi cũng khó tránh được những lần hối tiếc.
“Trong đời mình không phải điều gì mình làm cũng đúng cả. không phải là mình không có những hối tiếc. Có chứ. Mình hối tiếc vì ngay bây giờ mình không có thời gian được thực hiện hết những gì mình mơ ước. Vì mơ ước thì nhiều lắm, rất là bao la, rộng lớn, nhưng đời sống của con người thì ngắn.”
Phải chăng đó là sự hối tiếc của một người cho phép mình được tham lam với cái tình của cuộc đời? Tình với âm nhạc, tình với bạn bè, với khán giả, với người đầu ấp tay gối, với tất cả.
“Mặc dù chú là nhất trên cuộc đời này nhưng mà cô vẫn thấy mình chưa làm đủ, chưa làm hết được những điều cho chồng của mình. Và đối với khán giả, mình cũng chưa làm hết.”
Khi con người đã đứng trên đỉnh dốc của cuộc đời, thì người ta luôn muốn giữ lại hiện tại, chạm lại những gì đã qua. Nhất là khi đã phải trải qua những sự mất mát vốn là quy luật.
Trinh công Sơn 1939-2001
Trinh công Sơn 1939-2001
“Cô muốn đứng chung sân khấu với những người trẻ, người cùng thời với mình 1 lần trước khi giã từ sân khấu. Ngày mai có chuyện gì xảy ra, hoặc không còn người này, người kia, thì mình không còn có cơ hội để gần gũi nhau được nữa. Cô rất mong mỏi những đêm sinh hoạt văn nghệ này lúc nào cũng có đầy đủ các bạn bè của mình.”
Và đặc biệt, là thực hiện cái điều mà người thương yêu nhất của mình đã từng mong mỏi.
Đó là một dự tính của chú Đoan khi chú Đoan còn ở nhà. Chú Đoan đã mơ ước những đêm nhạc như vậy và với 1 chủ đề thôi, là RU TÌNHCô và chú Đoan, với Quang Thành đã mong mỏi những đêm nhạc như thế này trên tất cả tiểu bang trước khi từ giã.”
Khi người có dự tính ấy không còn ở nhà nữa, thì người ở lại, phải thực hiện cho tròn tâm nguyện đó. Và đặc biệt, Ru Tình vì tên gọi này còn mang một ý nghĩa rất vô cùng, dành cho một người:
“Trịnh Công Sơn là một người, một hạnh phúc rất lớn, may mắn rất lớn cho cô và cho cả chú Đoan nữa, trong suốt 40 năm.”
Ru Tình sẽ là nơi ôn lại những kỷ niệm của ta, của người.
Những cái gì đã qua, cứ để cho nó qua. Ngày hôm qua mình biết, ngày hôm nay mình biết, nhưng mình còn hướng đến tương lai nữa, chư không phải chỉ có hôm qua và hôm nay
“Không thể nào tôi quên được kỷ niệm đầu đời khi mà tụi tôi còn là nhi đồng hát với nhau trong ban nhạc hoa xuân của nhạc sĩ Ngọc Bích. Hồi đó tôi còn non lắm, tôi hát cái bài Chiều hành quân gì đó, mà tôi quên lời, tôi đứng tôi khóc. Mai có đến hỏi tôi là có chuyện gì. Tôi nói là quên lời. cô ấy an ủi thì nói rằng đâu có sao, thì bây giờ tìm lời lại. Hồi đó đâu có internet gì đâu, nên hỏi lời làm sao rồi sau đó ok. Cô ấy giới thiệu cô ấy là Lệ Mai. Tôi bảo tôi tên là Lệ Thu. Đúng là một sự tiền định vì lý do vì tôi không hề có trong tiềm thức về cái tên đó mà tự nhiên tôi lại lấy tên là Lệ Thu, ngẫu nhiên trùng hợp với cái Lệ Mai. Chúng tôi trở thành bạn từ đó.”
Thế mới thấy, tình yêu của con người thì vô hạn không cùng, mà đời mỗi con người thì hữu hạn. Cho nên, đến với nhau bằng những tình đẹp đẽ, tình mẹ ru con, người yêu nhau ru nhau bằng những ngón xuân nồng dài đến nghìn năm, và khi giã từ nhau, cũng phải bằng những lời Ru Tình.
“Khi mà người ta yêu thích một tiếng hát hay một điều gì đó mình có thể xem như đó là mối tình đầu của mình. Nhưng mà trong đời không phải chỉ có một mối tình mà thôi. Mình hãy yêu thương tất cả mọi người.”
Người Ru tình sẽ ru khán giả, ru đời trong suốt một đoạn đường dài hai năm rồi giã từ nghiệp dĩ. Người Ru tình bước về phía bên kia con dốc, mong mọi người hãy xem mối tình đầu đó là kỷ niệm, để có thể còn đón chào nhiều tình yêu thương khác nữa.
“Những cái gì đã qua, cứ để cho nó qua. Ngày hôm qua mình biết, ngày hôm nay mình biết, nhưng mình còn hướng đến tương lai nữa, chư không phải chỉ có hôm qua và hôm nay. Đừng vì mối tình đầu đó mà hờ hững. Những tiếng hát trẻ là tương lai, mà cô là quá khứ. Cô là quá khứ rồi. Cô là kỷ niệm. Cô là những gì đã đi qua trong đời sống này.”
Cô là Khánh Ly, nữ hoàng chân đất của nền âm nhạc Việt Nam
Cát Linh     Tải xuống âm thanh      Phần âm thanh

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Đường cao tốc bỗng nhiên đứt rời, nhiều xe lộn nhào xuống đất

Đang lưu thông trên đường thì tuyến đường cao tốc bỗng nhiên bị sập khiến 4 chiếc xe đều bị lộn nhào xuống đất. Sự việc khiến 1 người thiệt mạng và 4 người khác bị thương.

Vào lúc 3h sáng ngày 19/6, đường cao tốc Việt Cống, tuyến đường đi từ Quảng Châu (Trung Quốc) cho tới Hà Nguyên đã bỗng nhiên bị sập mất một đoạn. Sự việc khiến những chiếc xe đang lưu thông trên đoạn đường đều bị lộn nhào xuống đất.



Hình ảnh đoạn đường bị đứt gãy.
Khi xảy ra sự việc, có 4 chiếc xe tải đang lưu thông trên đoạn đường, trong đó có 3 chiếc chở bùn đất với biển số đăng ký của tỉnh Giang Tây, và 1 chiếc thuộc Hà Nguyên. Nơi xảy ra sự việc là một đoạn đường bắc qua khu vực đất sình lầy. Sự cố đã khiến 1 người thiệt mạng và 4 người khác bị thương.


Sự việc đã khiến 1 người thiệt mạng và 4 người khác bị thương.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, cơ quan chức năng đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường để chỉ đạo công tác cứu hộ và xử lý hậu sự cố. Hiện, các nạn nhân đã được đưa đi cấp cứu, các công tác phân luồng giao thông đã được gấp rút tiến hành.


Sự việc đã khiến cả 4 chiếc xe đều bị lộn nhào xuống đất.
Ngay sau khi được đăng tải, sự việc nhanh chóng nhận được sự quan tâm đông đảo của dư luận Trung Quốc. Đa số mọi người đều bày tỏ sự quan ngại về chất lượng công trình. Tuy nhiên, nguyên nhân cụ thể vẫn chưa được làm rõ.





(Nguồn: Sina)



RÙNG MÌNH VỚI NHỮNG THỰC PHẨM “GIẾT NGƯỜI” CỦA TRUNG QUỐC
.Vì chạy theo lợi nhuận, nhiều cơ sở ở Trung Quốc không ngại sản xuất thực phẩm giả, kém chất lượng hoặc cho chất cấm vào thực phẩm. Điều này đe doạ nghiêm trọng đến sức khoẻ và tính mạng của người tiêu dùng

Gạo giả, gạo nhiễm độc
Theo thông tin từ tuần báo Weekly Hong Kong vào năm 2011, gạo giả được bán tràn lan trên thị trường Trung Quốc, đặc biệt là ở thành phố Thái Nguyên (tỉnh Sơn Tây).
Gạo giả được làm từ hỗn hợp gồm khoai tây, khoai lang và nhựa tổng hợp resin. Loại nhựa resin này vô cùng độc hại với cơ thể con người. Được biết, ăn ba bát gạo nhựa tương đương với việc ăn cả một túi nilon vào bụng.
Ngoài gạo giả, người tiêu dùng Trung Quốc còn phải đối mặt với những loại gạo thật có chứa chất độc. Một nghiên cứu năm 2011 của Đại học Nông nghiệp Nam Kinh cho thấy 10% gạo được bán tại đất nước này có lượng cadmi vượt ngưỡng cho phép. Đây là chất có thể gây ung thư, suy thận, suy hô hấp và bệnh về xương. Khi được hấp thụ vào cơ thể con người, chất này có thể tồn tại đến 30 năm.
Nguyên nhân gạo bị nhiễm độc là vì được trồng trên những vùng đất ô nhiễm do tình trạng khai thác khoáng sản, đồng thời do ảnh hưởng của các hoá chất thải ra môi trường.
Thịt, cá giả
Năm 2012, cơ quan chức năng Trung Quốc phát hiện trên thị trường đang có bán tai lợn giả. Loại tai lợn này được làm từ gelatin và natri oleate. Natri oleate là loại hoá chất bị cấm sử dụng trong thực phẩm.
Tiếp đó, người ta lại phát hiện thịt bò giả được làm từ thịt lợn tẩm ướp “hương liệu thịt bò”. Chỉ cần ướp thịt lợn với hoá chất này trong khoảng 1 giờ là tạo ra được loại thịt giống hệt thịt bò, mắt thường rất khó phân biệt. Người ta cũng sử dụng cách này để biến thịt lợn thành thịt cừu.
Đầu năm 2013, một người dân ở thành phố Nam Kinh mua phải một loại cá ngân giả. Ông này cho biết con cá có độ dai hơn bình thường, dùng tay bóp không nát, phải kéo mạnh mới đứt, thậm chí ngửi không thấy mùi tanh của cá. Khi được hơ trên lửa, đuôi cá nhanh chóng bị teo lại trong khi thân cá hầu như không biến đổi.
Được biết, những loại hoá chất và phụ gia dùng để làm giả thịt động vật đều chứa nhiều chất độc hại nguy hiểm đến sức khoẻ của con người.
Sữa chứa chất gây ung thư
Trong những năm qua, cơ quan chức năng Trung Quốc nhiều lần phát hiện các loại sữa nội địa chứa chất cấm.
Cụ thể, năm 2008, sữa nhiễm melamine làm 6 trẻ em thiệt mạng và khoảng 300.000 em khác mắc bệnh. Melamine là chất thường được sử dụng để sản xuất nhựa tổng hợp, keo dán và phân bón hoá học. Melamine có thành phần khá giống protein nên người ta cho chất này vào sữa để tăng hàm lượng proteine trong sữa, qua đó giảm giá thành sản xuất.
Năm 2012, một loại sữa bột cho trẻ sơ sinh bị phát hiện có hàm lượng thuỷ ngân cao bất thường. Thuỷ ngân trong sữa sẽ gây nguy hại đến thận, gan và não của người uống. Chỉ 0,1 gam thuỷ ngân có thể giết chết 1 đứa trẻ.
Ngoài melamine và thuỷ ngân, độc tố aflatoxin cũng được phát hiện trong một nhãn sữa ở Trung Quốc. Đây là loại độc tố được sinh ra trong quá trình nấm mốc tấn công, có khả năng gây ra bệnh ung thư gan, thận và bị Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) xếp vào danh mục chất gây ung thư hạng A.
Trái cây chứa virus viêm gan A, hạt dưa, hạt hướng dương chứa chất làm teo não
Khoảng 450.000 người Australia đứng trước nguy cơ bị nhiễm viêm gan siêu vi A sau khi ăn các sản phẩm trái cây đóng gói có xuất xứ từ Trung Quốc. Đã có 18 người được chẩn đoán mắc bệnh.
Những gói trái cây từ Trung Quốc được cho là chứa virus gây bệnh. Tuy viêm gan A không nguy hiểm đến tính mạng nhưng có thể trở nặng ở người lớn tuổi, người bệnh gan mãn tính và người có hệ miễn dịch kém.
Nhôm và bột talc là những chất được phát hiện trong hạt dưa và hạt hướng dương ở Trung Quốc. Các nhà sản xuất cho hai chất này vào sản phẩm để bảo quản được lâu, giúp hạt giòn, bóng đẹp và thơm ngon.
Được biết, lượng nhôm được hấp thụ vào cơ thể quá nhiều sẽ khó đào thải ra ngoài, ảnh hưởng tới tế bào não, gây giảm trí nhớ, nghiêm trọng hơn là làm teo não, đãng trí, ung thư…
Vỏ thuốc, thạch, trân châu làm từ da phế thải
Năm 2012, cơ quan chức năng Trung Quốc đã phát hiện một số cơ sở sản xuất vỏ thuốc con nhộng và các loại thạch hoa quả, hạt trân châu từ da giày và da vụn.
Được biết, người ta sẽ nấu chảy các loại da phế thải nói trên để thu được collagen công nghiệp. Đây là thành phần chính để chế biến vỏ thuốc con nhộng và các loại thạch hoa quả, hạt trân châu được trẻ em ưa thích.
Những thành phẩm này chứa một hàm lượng crom vô cùng nguy hiểm cho sức khoẻ của con người. Đó là chưa kể đến các loại chất tẩy trắng công nghiệp và nhiều loại phụ gia khác được sử dụng trong quá trình chế biến.
Trên đây chỉ là một vài trường hợp điển hình trong vấn nạn thực phẩm “bẩn” của Trung Quốc. Người tiêu dùng ở nước sở tại và nhiều nơi khác trên thế giới vẫn đang từng ngày đối mặt với nguy cơ bệnh tật do tiêu thụ thực phẩm độc hại có xuất xứ từ quốc gia này.
HanhTTN (Thế giới trẻ)