Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

50 năm, trả nợ Ru tình

50 năm, trả nợ Ru tình

Khánh Ly và Trịnh Công Sơn
Khánh Ly và Trịnh Công Sơn
 Ru Tinh/Screen cap/youtube
Những năm giữa thập niên 60, hình ảnh người con gái nhỏ bé, luôn xuất hiện trong tà áo dài, bên cạnh chàng nhạc sĩ gầy gò ôm guitar thùng trên sân khấu của quán Văn đã trở thành biểu tượng cho bức tranh của nền âm nhạc Việt Nam thời bấy giờ. Kể từ đó đến nay, đã 50 năm, người đi Ru tình.
“Những điều mà tôi nói hay tôi nghĩ thì tôi đã nói nhiều rồi, mọi người cũng đã hiểu rồi, thành ra trong những buổi trình diễn sắp tới đây thì mình chỉ có thể trả nợ cho khán giả của mình bằng những bài hát mà mọi người yêu.”
Khó có thể định nghĩa được đó là món nợ gì. Gọi là món nợ ân tình cũng được, món nợ với âm nhạc, với khán giả , với cuộc đời, cũng được. Từ cuộc gặp gỡ tình cờ ở phòng trà Night Club vào một đêm mưa dầm ở Đà Lạt năm 1964…
…cho đến cuộc tao ngộ vào buổi chiều năm 1967, trong một quán café đơn sơ với nền gạch cũ, được dựng lên ở phía sau trường đại học văn khoa Sài Gòn, tên gọi quán Văn, giọng hát khàn đục ‘ma mị” cất lên những tình khúc của Trịnh Công Sơn. Bên dưới, đầy kín những sinh viên ngồi bệt trên nền đất, ngây ngất hoà cùng những tình khúc Trịnh và ca khúc Da Vàng.
Và rồi kể từ đó, món nợ của nghiệp dĩ được đeo mang suốt 50 năm như sự an bày của định mệnh.
Sự mộc mạc, đơn giản của ca từ, đẹp như không thể đẹp hơn của nhạc sĩ, cùng với giọng hát khàn đục ấy đã chạm đến góc khuất của biết bao thế hệ trong suốt 50 năm qua.
50 năm là một con đường dài hay ngắn? Cũng khó nói. Vì dài hay ngắn, đủ đầy hay chưa còn tuỳ theo nhân sinh quan của mỗi con người. Nói một cách khác, khi dừng chân lại phía bên kia con dốc, thì mỗi người chúng ta có quyền lựa chọn để giữ lại hoặc để gió cuốn đi những gì gọi là kỷ niệm trên từng quãng đường đã đi qua.
“Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ cả. không thể nào nói là mình nhớ cái này nhiều hơn, cái kia nhiều hơn. Đã là kỷ niệm thì mình đều trân trọng những điều đó. Cho dù đó là kỷ niệm vui hay buồn.”

Quán văn 1967 - Khánh Ly & Trịnh Công Sơn
Quán văn 1967 - Khánh Ly & Trịnh Công Sơn

Là thế. Cuộc đời có vui thì phải có buồn. Một lẽ dĩ thường tình trong cuộc sống. Buồn đau hay hạnh phúc, khóc than hay mỉm cười thì tất cả đều là kỷ niệm, khi mà chúng ta đã đi qua nó. Để rồi khi dừng chân nhìn lại, nói lời giã từ thì sẽ thấy mình hạnh phúc vì đã làm được những gì mình mong muốn, cho dù đó là cuộc đời của viên đá cuội lăn mãi những vết lăn buồn
Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ cả. không thể nào nói là mình nhớ cái này nhiều hơn, cái kia nhiều hơn. Đã là kỷ niệm thì mình đều trân trọng những điều đó. Cho dù đó là kỷ niệm vui hay buồn
Hay đó là cuộc đời hoá kiếp của một hạt bụi, và cuối cùng thì đến một buổi chiều, tóc cũng bạc trắng như vôi
“Ngày xưa khi bắt đầu bước lên sân khấu, tôi còn nhỏ, mới ngoài 20. Trong lòng mình có nhiều háo hức chờ đợi, ước mơ. Không phải ước mơ để nổi tiếng đâu, chỉ là ước mơ được hát lâu dài. Bây giờ đã hát qua 50 năm rồi. tôi nghĩ là 1 đời người không phải là ai cũng có 50 để mà đi dài như vậy. đối với cô thì cũng đã đủ rồi đó. Mọi người đã yêu mến mình qua 50 năm đó. Điều này không phải là dễ dàng. Mình đã có được những gì mình mơ ước trong tay. Mình đã làm được những công việc mà mình yêu thích và được mọi người yêu thì cũng hạnh phúc lắm rồi. Chứ ngậm ngùi thì rồi cũng phải xa tất cả thôi.”
Có ai nói lời chia tay mà dễ dàng đâu? Làm sao tránh được nỗi ngậm ngùi, dù biết rằng “ngậm ngùi thì rồi cũng phải xa tất cả.” Cũng như,  có cố gắng vẹn tròn trong từng ngày, có nghĩ rằng mình “đã đủ”, nhưng rồi cũng khó tránh được những lần hối tiếc.
“Trong đời mình không phải điều gì mình làm cũng đúng cả. không phải là mình không có những hối tiếc. Có chứ. Mình hối tiếc vì ngay bây giờ mình không có thời gian được thực hiện hết những gì mình mơ ước. Vì mơ ước thì nhiều lắm, rất là bao la, rộng lớn, nhưng đời sống của con người thì ngắn.”
Phải chăng đó là sự hối tiếc của một người cho phép mình được tham lam với cái tình của cuộc đời? Tình với âm nhạc, tình với bạn bè, với khán giả, với người đầu ấp tay gối, với tất cả.
“Mặc dù chú là nhất trên cuộc đời này nhưng mà cô vẫn thấy mình chưa làm đủ, chưa làm hết được những điều cho chồng của mình. Và đối với khán giả, mình cũng chưa làm hết.”
Khi con người đã đứng trên đỉnh dốc của cuộc đời, thì người ta luôn muốn giữ lại hiện tại, chạm lại những gì đã qua. Nhất là khi đã phải trải qua những sự mất mát vốn là quy luật.
Trinh công Sơn 1939-2001
Trinh công Sơn 1939-2001
“Cô muốn đứng chung sân khấu với những người trẻ, người cùng thời với mình 1 lần trước khi giã từ sân khấu. Ngày mai có chuyện gì xảy ra, hoặc không còn người này, người kia, thì mình không còn có cơ hội để gần gũi nhau được nữa. Cô rất mong mỏi những đêm sinh hoạt văn nghệ này lúc nào cũng có đầy đủ các bạn bè của mình.”
Và đặc biệt, là thực hiện cái điều mà người thương yêu nhất của mình đã từng mong mỏi.
Đó là một dự tính của chú Đoan khi chú Đoan còn ở nhà. Chú Đoan đã mơ ước những đêm nhạc như vậy và với 1 chủ đề thôi, là RU TÌNHCô và chú Đoan, với Quang Thành đã mong mỏi những đêm nhạc như thế này trên tất cả tiểu bang trước khi từ giã.”
Khi người có dự tính ấy không còn ở nhà nữa, thì người ở lại, phải thực hiện cho tròn tâm nguyện đó. Và đặc biệt, Ru Tình vì tên gọi này còn mang một ý nghĩa rất vô cùng, dành cho một người:
“Trịnh Công Sơn là một người, một hạnh phúc rất lớn, may mắn rất lớn cho cô và cho cả chú Đoan nữa, trong suốt 40 năm.”
Ru Tình sẽ là nơi ôn lại những kỷ niệm của ta, của người.
Những cái gì đã qua, cứ để cho nó qua. Ngày hôm qua mình biết, ngày hôm nay mình biết, nhưng mình còn hướng đến tương lai nữa, chư không phải chỉ có hôm qua và hôm nay
“Không thể nào tôi quên được kỷ niệm đầu đời khi mà tụi tôi còn là nhi đồng hát với nhau trong ban nhạc hoa xuân của nhạc sĩ Ngọc Bích. Hồi đó tôi còn non lắm, tôi hát cái bài Chiều hành quân gì đó, mà tôi quên lời, tôi đứng tôi khóc. Mai có đến hỏi tôi là có chuyện gì. Tôi nói là quên lời. cô ấy an ủi thì nói rằng đâu có sao, thì bây giờ tìm lời lại. Hồi đó đâu có internet gì đâu, nên hỏi lời làm sao rồi sau đó ok. Cô ấy giới thiệu cô ấy là Lệ Mai. Tôi bảo tôi tên là Lệ Thu. Đúng là một sự tiền định vì lý do vì tôi không hề có trong tiềm thức về cái tên đó mà tự nhiên tôi lại lấy tên là Lệ Thu, ngẫu nhiên trùng hợp với cái Lệ Mai. Chúng tôi trở thành bạn từ đó.”
Thế mới thấy, tình yêu của con người thì vô hạn không cùng, mà đời mỗi con người thì hữu hạn. Cho nên, đến với nhau bằng những tình đẹp đẽ, tình mẹ ru con, người yêu nhau ru nhau bằng những ngón xuân nồng dài đến nghìn năm, và khi giã từ nhau, cũng phải bằng những lời Ru Tình.
“Khi mà người ta yêu thích một tiếng hát hay một điều gì đó mình có thể xem như đó là mối tình đầu của mình. Nhưng mà trong đời không phải chỉ có một mối tình mà thôi. Mình hãy yêu thương tất cả mọi người.”
Người Ru tình sẽ ru khán giả, ru đời trong suốt một đoạn đường dài hai năm rồi giã từ nghiệp dĩ. Người Ru tình bước về phía bên kia con dốc, mong mọi người hãy xem mối tình đầu đó là kỷ niệm, để có thể còn đón chào nhiều tình yêu thương khác nữa.
“Những cái gì đã qua, cứ để cho nó qua. Ngày hôm qua mình biết, ngày hôm nay mình biết, nhưng mình còn hướng đến tương lai nữa, chư không phải chỉ có hôm qua và hôm nay. Đừng vì mối tình đầu đó mà hờ hững. Những tiếng hát trẻ là tương lai, mà cô là quá khứ. Cô là quá khứ rồi. Cô là kỷ niệm. Cô là những gì đã đi qua trong đời sống này.”
Cô là Khánh Ly, nữ hoàng chân đất của nền âm nhạc Việt Nam
Cát Linh     Tải xuống âm thanh      Phần âm thanh

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Đường cao tốc bỗng nhiên đứt rời, nhiều xe lộn nhào xuống đất

Đang lưu thông trên đường thì tuyến đường cao tốc bỗng nhiên bị sập khiến 4 chiếc xe đều bị lộn nhào xuống đất. Sự việc khiến 1 người thiệt mạng và 4 người khác bị thương.

Vào lúc 3h sáng ngày 19/6, đường cao tốc Việt Cống, tuyến đường đi từ Quảng Châu (Trung Quốc) cho tới Hà Nguyên đã bỗng nhiên bị sập mất một đoạn. Sự việc khiến những chiếc xe đang lưu thông trên đoạn đường đều bị lộn nhào xuống đất.



Hình ảnh đoạn đường bị đứt gãy.
Khi xảy ra sự việc, có 4 chiếc xe tải đang lưu thông trên đoạn đường, trong đó có 3 chiếc chở bùn đất với biển số đăng ký của tỉnh Giang Tây, và 1 chiếc thuộc Hà Nguyên. Nơi xảy ra sự việc là một đoạn đường bắc qua khu vực đất sình lầy. Sự cố đã khiến 1 người thiệt mạng và 4 người khác bị thương.


Sự việc đã khiến 1 người thiệt mạng và 4 người khác bị thương.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, cơ quan chức năng đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường để chỉ đạo công tác cứu hộ và xử lý hậu sự cố. Hiện, các nạn nhân đã được đưa đi cấp cứu, các công tác phân luồng giao thông đã được gấp rút tiến hành.


Sự việc đã khiến cả 4 chiếc xe đều bị lộn nhào xuống đất.
Ngay sau khi được đăng tải, sự việc nhanh chóng nhận được sự quan tâm đông đảo của dư luận Trung Quốc. Đa số mọi người đều bày tỏ sự quan ngại về chất lượng công trình. Tuy nhiên, nguyên nhân cụ thể vẫn chưa được làm rõ.





(Nguồn: Sina)



RÙNG MÌNH VỚI NHỮNG THỰC PHẨM “GIẾT NGƯỜI” CỦA TRUNG QUỐC
.Vì chạy theo lợi nhuận, nhiều cơ sở ở Trung Quốc không ngại sản xuất thực phẩm giả, kém chất lượng hoặc cho chất cấm vào thực phẩm. Điều này đe doạ nghiêm trọng đến sức khoẻ và tính mạng của người tiêu dùng

Gạo giả, gạo nhiễm độc
Theo thông tin từ tuần báo Weekly Hong Kong vào năm 2011, gạo giả được bán tràn lan trên thị trường Trung Quốc, đặc biệt là ở thành phố Thái Nguyên (tỉnh Sơn Tây).
Gạo giả được làm từ hỗn hợp gồm khoai tây, khoai lang và nhựa tổng hợp resin. Loại nhựa resin này vô cùng độc hại với cơ thể con người. Được biết, ăn ba bát gạo nhựa tương đương với việc ăn cả một túi nilon vào bụng.
Ngoài gạo giả, người tiêu dùng Trung Quốc còn phải đối mặt với những loại gạo thật có chứa chất độc. Một nghiên cứu năm 2011 của Đại học Nông nghiệp Nam Kinh cho thấy 10% gạo được bán tại đất nước này có lượng cadmi vượt ngưỡng cho phép. Đây là chất có thể gây ung thư, suy thận, suy hô hấp và bệnh về xương. Khi được hấp thụ vào cơ thể con người, chất này có thể tồn tại đến 30 năm.
Nguyên nhân gạo bị nhiễm độc là vì được trồng trên những vùng đất ô nhiễm do tình trạng khai thác khoáng sản, đồng thời do ảnh hưởng của các hoá chất thải ra môi trường.
Thịt, cá giả
Năm 2012, cơ quan chức năng Trung Quốc phát hiện trên thị trường đang có bán tai lợn giả. Loại tai lợn này được làm từ gelatin và natri oleate. Natri oleate là loại hoá chất bị cấm sử dụng trong thực phẩm.
Tiếp đó, người ta lại phát hiện thịt bò giả được làm từ thịt lợn tẩm ướp “hương liệu thịt bò”. Chỉ cần ướp thịt lợn với hoá chất này trong khoảng 1 giờ là tạo ra được loại thịt giống hệt thịt bò, mắt thường rất khó phân biệt. Người ta cũng sử dụng cách này để biến thịt lợn thành thịt cừu.
Đầu năm 2013, một người dân ở thành phố Nam Kinh mua phải một loại cá ngân giả. Ông này cho biết con cá có độ dai hơn bình thường, dùng tay bóp không nát, phải kéo mạnh mới đứt, thậm chí ngửi không thấy mùi tanh của cá. Khi được hơ trên lửa, đuôi cá nhanh chóng bị teo lại trong khi thân cá hầu như không biến đổi.
Được biết, những loại hoá chất và phụ gia dùng để làm giả thịt động vật đều chứa nhiều chất độc hại nguy hiểm đến sức khoẻ của con người.
Sữa chứa chất gây ung thư
Trong những năm qua, cơ quan chức năng Trung Quốc nhiều lần phát hiện các loại sữa nội địa chứa chất cấm.
Cụ thể, năm 2008, sữa nhiễm melamine làm 6 trẻ em thiệt mạng và khoảng 300.000 em khác mắc bệnh. Melamine là chất thường được sử dụng để sản xuất nhựa tổng hợp, keo dán và phân bón hoá học. Melamine có thành phần khá giống protein nên người ta cho chất này vào sữa để tăng hàm lượng proteine trong sữa, qua đó giảm giá thành sản xuất.
Năm 2012, một loại sữa bột cho trẻ sơ sinh bị phát hiện có hàm lượng thuỷ ngân cao bất thường. Thuỷ ngân trong sữa sẽ gây nguy hại đến thận, gan và não của người uống. Chỉ 0,1 gam thuỷ ngân có thể giết chết 1 đứa trẻ.
Ngoài melamine và thuỷ ngân, độc tố aflatoxin cũng được phát hiện trong một nhãn sữa ở Trung Quốc. Đây là loại độc tố được sinh ra trong quá trình nấm mốc tấn công, có khả năng gây ra bệnh ung thư gan, thận và bị Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) xếp vào danh mục chất gây ung thư hạng A.
Trái cây chứa virus viêm gan A, hạt dưa, hạt hướng dương chứa chất làm teo não
Khoảng 450.000 người Australia đứng trước nguy cơ bị nhiễm viêm gan siêu vi A sau khi ăn các sản phẩm trái cây đóng gói có xuất xứ từ Trung Quốc. Đã có 18 người được chẩn đoán mắc bệnh.
Những gói trái cây từ Trung Quốc được cho là chứa virus gây bệnh. Tuy viêm gan A không nguy hiểm đến tính mạng nhưng có thể trở nặng ở người lớn tuổi, người bệnh gan mãn tính và người có hệ miễn dịch kém.
Nhôm và bột talc là những chất được phát hiện trong hạt dưa và hạt hướng dương ở Trung Quốc. Các nhà sản xuất cho hai chất này vào sản phẩm để bảo quản được lâu, giúp hạt giòn, bóng đẹp và thơm ngon.
Được biết, lượng nhôm được hấp thụ vào cơ thể quá nhiều sẽ khó đào thải ra ngoài, ảnh hưởng tới tế bào não, gây giảm trí nhớ, nghiêm trọng hơn là làm teo não, đãng trí, ung thư…
Vỏ thuốc, thạch, trân châu làm từ da phế thải
Năm 2012, cơ quan chức năng Trung Quốc đã phát hiện một số cơ sở sản xuất vỏ thuốc con nhộng và các loại thạch hoa quả, hạt trân châu từ da giày và da vụn.
Được biết, người ta sẽ nấu chảy các loại da phế thải nói trên để thu được collagen công nghiệp. Đây là thành phần chính để chế biến vỏ thuốc con nhộng và các loại thạch hoa quả, hạt trân châu được trẻ em ưa thích.
Những thành phẩm này chứa một hàm lượng crom vô cùng nguy hiểm cho sức khoẻ của con người. Đó là chưa kể đến các loại chất tẩy trắng công nghiệp và nhiều loại phụ gia khác được sử dụng trong quá trình chế biến.
Trên đây chỉ là một vài trường hợp điển hình trong vấn nạn thực phẩm “bẩn” của Trung Quốc. Người tiêu dùng ở nước sở tại và nhiều nơi khác trên thế giới vẫn đang từng ngày đối mặt với nguy cơ bệnh tật do tiêu thụ thực phẩm độc hại có xuất xứ từ quốc gia này.
HanhTTN (Thế giới trẻ)


 Trung Quốc định giả Mỹ dọa Việt Nam

- Bố trí kỳ họp thứ 8 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác Việt-Trung ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ trên thực tế là vì Bắc Kinh muốn dùng Mỹ để hù dọa Việt Nam

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì. Ảnh: Chinhphu.vn.
Đa Chiều ngày 19/6 bình luận, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh thăm Trung Quốc từ 17 đến 19/6 cùng ông Dương Khiết Trì đồng chủ trì hội nghị Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung lần thứ 8. Về nguyên tắc, hội nghị này tổ chức luân lưu mỗi năm một lần ở 2 nước, từ năm 2006 đến nay đã được 8 kỳ và chỉ 2 năm không tổ chức là 2007, 2012.
Đáng chú ý là thời gian diễn ra hội nghị Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt - Trung không cố định. Kỳ họp lần thứ 8 năm nay diễn ra ngay sau khi Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc vừa kết thúc chuyến thăm Hoa Kỳ. Biển Đông chắc chắn là nội dung đàm phán chủ yếu của 2 nước Trung Mỹ, nhưng kết quả ra sao nay vẫn kín như bưng. Bắc Kinh chọn thời điểm này để hội đàm với Việt Nam khiến người ta phải suy nghĩ, Đa Chiều nhấn mạnh.
Trước đó hoạt động bồi lấp, xây dựng đảo nhân tạo (bất hợp pháp) của Trung Quốc ở Biển Đông làm cho khu vực ngày càng căng thẳng. Tổng thống Philippines hôm 3/6 còn so sánh hành động này của Bắc Kinh ở Biển Đông không khác gì phát xít Đức Hitler, nhưng Việt Nam lại khá "bình tĩnh". Người Việt bày tỏ thái độ thông qua việc phát triển sức mạnh quân sự.
Ngoài các vũ khí hiện đại Nga cung cấp cho Việt Nam để nâng cao khả năng phòng thủ ở Biển Đông như chiến đấu cơ Su-30MK2, tàu ngầm Kilo 636MV, tàu hộ vệ mang tên lửa thì Việt Nam còn không ngừng thúc đẩy quan hệ hợp tác quốc phòng với Hoa Kỳ. Theo Đa Chiều, Trung Quốc lo rằng vì chuyện Biển Đông, Việt Nam rất có thể "hoàn toàn ngả theo Mỹ". Trong khi đó Hoa Kỳ cũng đang ủng hộ nhất định đối với Việt Nam ở Biển Đông, về lâu dài Mỹ mong muốn Việt Nam trở thành đối tác quan trọng trong chiến lược tái cân bằng châu Á, Đa Chiều bình luận.
Hợp tác giữa 2 quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ vốn dĩ hết sức bình thường, nhưng trong thời điểm Biển Đông căng thẳng (vì chính hành vi leo thang, bất chấp luật pháp của Bắc Kinh) hai nước Việt - Mỹ xích lại gần nhau khiến Trung Nam Hải lo lắng. "Ổn định quan hệ Việt - Trung" là mục tiêu chiến lược của Bắc Kinh, cũng là nhiệm vụ bức thiết của Trung Nam Hải. Tuy nhiên, tư duy thông thường của Trung Quốc không thể "phá giải được chính sách cứng rắn của Việt Nam", Đa Chiều bình luận.
Một Việt Nam như thế nào thì phù hợp với lợi ích của Trung Quốc? Đa Chiều đặt câu hỏi và trả lời, đương nhiên chí ít là Việt Nam trung lập trong quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ.
Đặng Tiểu Bình từng tuyên bố "dạy cho Việt Nam một bài học". Ảnh: SCMP.
Trung Quốc cũng mong làm sao để Việt Nam "không lên tiếng" trước các hành động (phạm pháp) của họ ở Biển Đông để cô lập Philippines. Do đó Bắc Kinh thường truyền đạt thông điệp, chủ trương của họ về Biển Đông thông qua các kỳ họp của Ủy ban Chỉ đạo quan hệ hợp tác Việt Nam - Trung Quốc.
Hội nghị lần thứ 8 tổ chức ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ đặt ra dấu hỏi lớn. Chắc chắn Biển Đông là nội dung chủ yếu trên bàn đàm phán Trung - Mỹ, nhưng cho đến nay Trung Quốc vẫn "giấu nhẹm" kết quả đã bàn những gì, thậm chí khiến dư luận phải đặt câu hỏi Bắc Kinh đã đổi chác những gì với người Mỹ trong chuyện Biển Đông?
Đa Chiều đặt vấn đề, nếu như không có sự ủng hộ của Mỹ, Việt Nam sẽ bảo vệ yêu sách chủ quyền ở Biển Đông như thế nào? Tờ báo này cho rằng, do đó trong bối cảnh nghi vấn bao trùm này nếu Bắc Kinh tổ chức hội đàm với Việt Nam dễ "nắm chắc phần thắng"?!
Theo tờ báo của người Hoa hải ngoại này, thủ đoạn ngoại giao tương tự đã được Bắc Kinh sử dụng rất thành công không chỉ 1 lần trong lịch sử. Năm 1958, Mao Trạch Đông đã hạ lệnh pháo kích Kim Môn, Mã Tổ do chính quyền Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan kiểm soát chỉ 3 tuần sau khi Tổng bí thư Liên Xô Khrushchev thăm Bắc Kinh.
Động thái này khiến dư luận quốc tế, đặc biệt là "bên thứ 3" tức Hoa Kỳ phải nghĩ rằng hành động phiêu lưu trên của Mao đã được Moscow đồng tình ủng hộ nên "không dám manh động". Trong khi thực tế Khrushchev chẳng biết gì về kế hoạch này của Mao.
Đặng Tiểu Bình cũng lặp lại thủ đoạn này trong cuộc chiến tranh xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979. Trước khi xua quân xâm lược Việt Nam, Đặng thăm Mỹ và thông báo cho Washington về cái gọi là "dạy cho Việt Nam một bài học", nhưng người Mỹ đã không thể hiện sự ủng hộ một cách rõ ràng.
Tác dụng của Hoa Kỳ trong quyết định này chỉ là chia sẻ tình báo và hợp tác ngoại giao nhưng lại làm cho Liên Xô phải do dự, không biết Đặng có thỏa thuận gì với Mỹ làm tổn hại lợi ích của Liên Xô hay không.
Cả 2 lần Mao và Đặng đều không yêu cầu đối tác giúp mình tiến hành hoạt động quân sự (xâm lược), nhưng đã rất thành công trong việc "lèo lái" dư luận hiểu rằng Bắc Kinh được 1 siêu cường hậu thuẫn, dọa "siêu cường kia" không dám can thiệp, dù là đồng minh của mình đang bị Bắc Kinh đe dọa, bắt nạt. Do đó theo Đa Chiều, việc bố trí kỳ họp thứ 8 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác Việt-Trung ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ trên thực tế là vì Bắc Kinh muốn dùng Mỹ để hù dọa Việt Nam?!
     HỒNG THỦY     (GDVN)  
      TIN KHÁC
                 

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Nhân quả báo ứng: Hủy tượng Phật, khắp người thối rữa chết

Vào những năm Chính Hòa thời Bắc Tống (1111-1118 SCN), Hoàng đế bấy giờ là Tống Huy Tông nâng đỡ Đạo giáo, chèn ép Phật giáo, bởi vậy Phổ Chiếu Tự, một ngôi chùa Phật giáo nổi tiếng trong thành Tứ Châu bị người ta chiếm cứ. Phổ Chiếu Tự có một bức tượng Phật rất lớn, không chỉ hoa lệ hùng vĩ mà còn cực kỳ trang nghiêm tôn quý. Những kẻ chiếm cứ muốn hủy bức tượng Phật, nhưng lại sợ sự uy nghiêm của Thần Phật, nên họ tuyển mộ giá cao kẻ cả gan dám hủy bức tượng tôn Phật này.

phat
Khi ấy một kẻ vô lại họ Triệu thèm muốn tiền thưởng nên đã tới nhận nhiệm vụ này. Hắn ta lại kiếm thêm mấy người cùng hắn cầm búa tới Phổ Chiếu Tự. Kẻ vô lại dẫn đầu đám người cầm búa tới đập bức tượng Phật, cuối cùng tượng Phật bị phá hoại hoàn toàn, đúng là, “huy hoàng trăm thước, bể nát một giờ”. Quần chúng đứng xem than thở không thôi, có người còn rơi nước mắt. Chưa đầy mười ngày sau, hai tay của kẻ vô lại họ Triệu bắt đầu thối rữa, không thuốc trị được, hơn nữa phạm vi càng ngày càng lớn, dần dần lan lên cánh tay, bả vai cho tới toàn thân trên dưới, khắp mình lở loét, đau đớn như nghìn vạn thanh đao cứa vào. Kêu khóc cả ngày, từ lúc bắt đầu thối rữa cho tới tận khi chết, khổ sở đủ một trăm ngày, người xem đều thấy rùng mình kinh hãi.
Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo. Trong lịch sử tuy không ghi lại kết cục nhũng người cùng tham gia hủy hoại tượng Phật, nhưng có lẽ họ cũng khó thoát khỏi ác báo như kẻ vô lại kia. Ngay cả Hoàng đế Tống Huy Tông vốn hạ lệnh đè nén Phật giáo cuối cùng cũng bị nước Kim bắt làm tù binh, chịu đủ nỗi khuất nhục, chết trong thê thảm. Có thể thấy ác hữu ác báo, dẫu kẻ ác có địa vị cao đến đâu, cũng tất phải trả giá cho hành vi ác của mình.
Khi Phật Pháp của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni phổ truyền khắp nơi, đã bị Bà La Môn giáo đàn áp thảm khốc, trải qua rất nhiều ma nạn, cuối cùng thì Bà La môn giáo đến nay đã biến mất, còn Phật giáo thì hưng thịnh.
Đế quốc La Mã khi xưa mạnh nhất trên thế giới, thế nhưng chỉ vì đàn áp Cơ Đốc giáo mà nhanh chóng đi đến diệt vong, còn Cơ Đốc giáo thì phát triển ngày càng mạnh cho đến ngày nay.
Ngày nay chính quyền Trung Quốc đàn áp Tây Tạng, sử dụng chính sách hà khắc khiến các sư sãi và người dân Tây Tạng tự thiêu để phản đối chính sách này,
Cũng tại Trung Quốc, Pháp Luân Công là môn khí công của Phật Gia, được quần chúng tán dương và là môn tu luyện chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ, được phổ truyền từ năm 1992 đến 1999 giúp người dân nâng cao sức khỏe cũng như đạo đức tinh thần trên toàn Trung Qước. Tuy nhiên 1999 Giang Trạch Dân vì ganh tỵ Pháp Luân Công được quần chúng hoan nghênh nên đã một mình lạm dụng quyền lực trong tay phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công, trong bức hại thậm chí còn dùng các thủ đoạn tàn khốc như mổ cướp nội tạng sống. Hiện tại không chỉ Giang Trạch Dân bị kiện tại nhiều quốc gia trên thế giới, mà những kẻ tích cực tham gia bức hại Pháp Luân Công như Bạc Hy Lai, Cốc Khai Lai, v.v. đều rơi vào vòng lao lý. Đạo lý ác hữu ác báo chính ứng vào bản thân họ.
(Nguồn tư liệu: “Di Kiên Tam Chí”)
Theo chanhkien         (Chỉnh lý: Ánh Sáng)